Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

Tháng 8, mùa nhớ, mùa yêu



Thu về. Có những ngày rất mưa. Còn anh thì rất nhớ. Nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy. Bàn tay em nhỏ ướp đầy hương hoa. Anh ngơ ngác nhìn ngỡ em là tinh khôi.
Tháng 8 thu về, có khoảng trời xanh thế.

Từ độ đất trời khẽ chuyển mình trong những cơn mưa chiều nặng hạt. Mưa buồn cho lòng ai quay quắt, hanh hao. Anh lặng ngắm những giọt mưa rơi bên thềm cửa. Còn đó, giọt cà phê tí tách, cuốn sách cũ, góc quán quen. Chỉ có em là không ở lại. Em à! Thu về rồi đấy.

Tháng 8 thu về, mùa nhớ, mùa yêu.

Thu gõ cửa. Nắng hanh hao, gió hanh hao. Như lòng người lúc vơi lúc cạn, thu chùng chình đi qua ngõ. Từ lúc em đi, ngõ nhỏ không mùa đợi bước chân em lại. Thấm thoắt đất trời lại trở mình sang Thu. Em nói với anh rằng mùa thu là mùa của những ước mong. Giờ mình anh miên man mơ về những mùa thu đã qua.



Mơ những lần chạm tay, gió cười thật khẽ.

Mơ những đêm xao xác lá, dai dẳng những nhớ thương.

Mơ những lần hẹn hò, má em hồng, nắm chặt tay anh qua bao góc phố.

Mơ những ngày gió về. Ấm lắm những vòng tay. Xác lá rơi rơi vàng hoe mái tóc.

Thu về. Có những ngày rất mưa. Còn anh thì rất nhớ. Nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy. Bàn tay em nhỏ ướp đầy hương hoa. Anh ngơ ngác nhìn ngỡ em là tinh khôi.

Thu về. Lá bay bay. Trời trải lá vàng cho gót ai bước nhẹ. Anh nhớ góc phố mình chia tay độ trước. Em đi giữa mùa yêu. Bỏ mặc anh về giữa nồng nàn, giữa đắm say. Chuyen tinh yeu chúng mình đã trôi về đâu?

Chiều nay, mình bước chân anh trên con đường dài rụng lá, nghe Hà Nội hát những bản tình ca. Bất giác có bóng ai mơ hồ lướt qua nơi chốn cũ. Có phải thu này mang em về với anh.

Em đã từng mơ thấy anh trong giấc mơ của mình không?



Đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy trong một bộ dạng rách rưới nằm dưới đất...



Mỗi lần nhìn cô ấy, tôi luôn nhủ thầm như vậy. Vẫn là hai con người xa lạ, mặc dù chúng tôi đã kết hôn gần 2 tháng rồi.

Chuyen tinh yeu của chúng tôi bắt đầu vào một buổi chiều tối. Khi đó tôi đi làm về trễ, tôi là nhân viên văn phòng quèn của một công ty xuất nhập khẩu thủy sản, lúc đó vì muốn về sớm hơn một chút để chuẩn bị một buổi tối lãng mạn cùng cô bạn gái mới quen của mình. Tôi đi ngang một căn nhà bỏ hoang với một chút hồi hộp, bởi vì tôi có chút gì đó sợ ma, hơi sợ thôi, nhưng cũng đủ cho tay chân tôi rung lên. Lúc đó có tiếng gì đó khe khẽ, tôi lại gần hơn và phát hiện một cô gái đang nằm dưới đất với quần áo rách rưới. Tôi vội chạy lại lấy áo khoác ngoài khoác cho cô gái đó và đỡ cô gái ngồi dậy. Nhìn vẻ mặt còn mê man là tôi biết có chuyện chẳng lành đối với cô gái này rồi. Tôi định bỏ đi nhưng lương tâm tôi không cho phép như vậy. Cô gái đó mở mắt ra với chútgì đó hoảng loạn. Rồi bình tĩnh thốt lên bằng một hơi thở yếu đuối:

- Anh... "ấy" tôi hả?

Tôi hoảng hốt xua tay và chối bằng những từ ngữ tôi có thể nghĩ ra ngay lúc đó:

- Gì thế, ân nhân của cô, sao lại nói như vậy? "ấy" cô hồi nào, tôi có quen cô đâu?

Cô gái đó khép nép hơn và bình tĩnh hơn một chút, có lẽ cô gái đó nhìn vẻ lúng túng của tôi và vẻ chân chất của tôi nên không còn e dè nữa. Có lẽ cô gái đó nhìn thấy tôi không phải là một người xấu, bởi vì tôi chỉ là một nhân viên bình thường, với một ước mơ bình thường thì làm sao làm những chuyện như vậy được.

Nhưng cũng từ đó, cuộc sống tôi đổi sang một trang khác, mọi thứ rắc rối bắt đầu phát sinh ... vì một người con gái xa lạ

......

Hai tuần sau đó, một người con gái tôi chưa từng gặp mặt, và thậm chí tôi không biết gọi tên là gì cứ đeo bám tôi. Cứ cho rằng tôi "ấy" cô và bắt tôi phải chiu trách nhiệm. Mẹ tôi vốn là một người dễ dãi nên cứ nói những lời khiến tôi nản lòng:

- Gạo đã thành cơm, thì con... tới luôn đi!! ^^

Còn cô bạn gái tôi mới quen cũng vì lí do này mà không muốn gặp mặt tôi nữa. Một tin nhắn cũng không nhận được từ khi phía cô ấy. Tôi lâm vào hoàn cảnh éo le chẳng biết chuyện gì.

Và tình trạng ấy cứ thế mà tiếp diễn cho đến khi cha mẹ cô ấy đến gặp mẹ tôi khi tôi còn đang làm việc trong công ty. Tôi không biết họ trao đổi như thế nào, và tôi cũng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa. Nhưng tâm trạng của tôi bồn chồn lo lắng, vì biết rằng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Khi tôi về đến nhà như mọi ngày, mẹ tôi bình thường sẽ làm bà tám với hàng xóm của mình, và để bữa cơm làm sẵn trên bàn, nhưng hôm nay bữa cơm vẫn còn đó, và đặc biệt mẹ tôi ngồi sẵn chờ tôi...

- Con ngồi xuống đi!

Tôi thắc mắc nhưng vẫn đi một hơi lại gần mẹ tôi và vinh lấy vai mẹ mình.

- Mẹ kính yêu định nói gì à?

- Con ngồi xuống đi, Mẹ có chuyện nói với con!!!

Tôi cỡi áo khoác và treo lên móc gần đó, và ngồi xuống cho mẹ tôi hỏi chuyện mình. Tâm trạng tôi bồn chồn lo lắng

- Con lỡ sai lầm với Nhiên thì con nên chịu trách nhiệm của mình chứ, sao con lại trốn trách lâu như vậy?

Tôi há to mồm mình ra và cứng họng không thể đóng lại được. Tôi hốt hoảng

- Con nói với mẹ mấy lần rồi, con đâu phải loại người đó mẹ! Mẹ không tin con à?

- Đôi khi cũng có sai lầm mà con!Mẹ tôi im lặng một chút và đưa ra một quyết định:

- Cha mẹ Nhiên đã qua nhà mình và nói ý định rồi! Con lo nhận lời đi, không thì lớn chuyện, mẹ cũng lớn tuổi rồi không muốn rắc rối lao vào nhà mình.

Tôi sững sờ và chợt nghĩ "Nhiên là ai? rồi trách nhiệm? rồi ý định? ý định gì?". Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến mẹ mình và những gì liên quan đến cô gái đó.Tôi chợt nghĩ tới những gì tôi trải qua như một câu chuyện cổ tích. Và rồi tôi dịu giọng lại, tôi lại vịnh vai mẹ mình một lần nữa rồi ôn tồn nói:

- Vậy yên tâm đi mẹ... mẹ muốn làm gì thì làm, con không có ý kiến

....................

Nhiều lúc dù hà khắc với bản thân của mình thế nào, nhưng một lần dễ dãi với bản thân và đánh cược số phận cũng là một điều hạnh phúc...

Và giờ mọi thứ diễn ra của tôi như một bộ phim có kịch bản sẵn. Tôi đã có vợ và như người ta thường nói, đó là "đốt cháy giai đoạn" bản thân tôi đã hiểu rõ thế nào là đốt cháy giai đoạn và thế nào là phòng ngủ có hai ngăn. Đó là yêu cầu của cô vợ mà giây phút đầu tiên gặp mặt nói rằng tôi "ấy" cô ấy. Và cứ thế mà đeo bám tôi. Nhưng tôi vẫn không hiểu được chuyện gì đã xảy ra với thành viên mới trong gia đình mình.

Sau hai tháng, cô ấy vẫn luôn sống khép mình và ít nói chuyện. Tôi đi làm suốt ngày nên không có nhiều thời gian để tìm hiểu người con gái này. Tôi chỉ biết mỗi buổi sáng, trước khi đi làm, cô ấy chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi và biến mất dạng, không kịp nói lời nào. Nên tôi không có dịp ngồi lại nói chuyện, lúc về nhà, cơm chiều đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng vẫn không nghe được giọng nói của cô ấy. Và buổi tối, tôi khẽ gọi:

- Em ngủ chưa?

Rất nhiều lần như vậy, nhưng chưa bao giờ có câu trả lời. Rồi một ngày, vẫn câu nói ấy, thì bên ngăn kia, có tiếng trả lời:

- Em ngủ rồi!!

Tôi trở mình và nhìn về phía vách đang ngăn cách tôi và cô vợ hờ của mình, trong lòng tôi vui lên một chút, có lẽ là cô ấy đã mở lòng mình ra...

Vào một ngày chủ nhật, một số người bạn năm 12 của tôi ghé chơi. Nên tôi vào bếp và chuẩn bị một số món đãi bạn. Cô ấy và mẹ tôi cũng xuống bếp, đó là giây phút đầu tiên 3 người trong 1 gia đình tụ hợp lại cùng làm việc. Tôi có gì đó vui hơn. Khi tôi với lấy cây dao thì cô ấy cũng với lấy dao nhưng nhìn về hướng khác. Nên cằm luôn cả tay tôi, tôi tức cười:

- Em định lấy tay anh thái hành à?

Cô ấy giật mình và chạy vào phòng không nói tiếng nào. Tôi và mẹ tôi bỡ ngỡ vì hành động mắc cỡ như vậy. Mẹ tôi ngạc nhiên:

- Lần đầu tiên nắm tay hả con?

Tôi gật gù khiến mẹ tôi tròn xoe con mắt. Rồi tôi đánh trống lãng:

- Con đi mua thêm đồ, mẹ làm một mình đi...

Tôi phóng vội ra ngoài với tâm trạng rạng rỡ hơn. Thì ra tôi có một cô vợ đáng yêu đến như vậy, nhưng rồi tôi lại buồn hơn khi nghĩ về tình cảnh hiện tại, có lẽ cô ấy vẫn còn cảm giác sợ hãi sau lần đó...

Vào một ngày nọ, công ty tôi có việc đột xuất nên được nghĩ một buổi. Tôi ghé siêu thị và mua một số đồ ăn nhẹ về nhà. Lúc này nhà vắng tanh, mẹ tôi thì có lẽ đi nói chuyện với hàng xóm, còn vợ hờ của tôi thì không thấy, có lẽ là về nhà cha mẹ ruột mình chơi rồi.

Tôi vào phòng mình nằm nghĩ và chợt nhìn qua ngăn của cô ấy. Trí tò mò của tôi lại dâng cao, tôi lấy hết can đảm của mình đi qua bên đó. Đột nhiên cảm giác tội lỗi của tôi dâng lên khiến tôi muốn thoát khỏi căn phòng đó nhanh chóng. Tôi chợt nhìn thấy một quyển nhật ký để trên bàn khiến tôi dừng chân lại. Tôi ngồi xuống và thử lật ra xem, chỉ thoáng qua thôi, không đọc nhiều đâu, đó là ý nghĩ của tôi. Và tôi chợt bối rối khi đọc trang mới nhất "Cằm nhầm tay anh ấy, à không, chồng của mình, cảm giác sao sao đó!", "anh ấy là một người tốt!", "Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, mình biết rằng anh ấy sẽ chở che mình suốt đời....","Em vẫn chưa đủ can đảm, đối diện với anh, thông cảm cho em!"

Tôi gấp quyển nhật ký lại rồi đi về ngăn của mình và ngủ thiếp đi. Tôi không biết mình ngủ bao lâu, nhưng bên tai tôi vẫn còn nghe giọng ai đó khẽ nói với tôi:

- Anh đọc nhật ký của em à?

Tôi khẽ trả lời trong vô thức:

-Ờ, vô tình thôi

........

Tôi mở mắt mình ra và điều bất ngờ khiến tôi không tin vào mắt mình:

- Anh đang mơ sao? Vách ngăn đâu rồi?

Cô ấy không nói gì mà hỏi lại tôi:

- Có phải, mỗi lần nhìn em, anh hay hỏi em "có bao giờ trong giấc mơ, em nghĩ đến anh?"

Tôi đỏ mặt mình và trách cô ấy:

- Em đọc nhật ký anh à?

- Như anh thôi, huề nhé!Cô ấy nói tiếp:

- Mà anh giấu kỹ quá, em quét dọn và vô tình thấy dưới đáy trong ngăn kéo tủ! Không ngờ anh lãng mạn như vậy?

Tôi cười:

- Hôm nay em uống lộn thuốc rồi à! Sao lại nhiều chuyện như vậy? Hay là em say nắng anh? Em không biết là lúc anh còn học đại học, có cả khối cô gái theo anh, nhưng anh chưa bao giờ để ý tới đó, em biết không?

Cô ấy cười hả hê, ném quyển nhật ký về phía tôi. Tôi nhận ra quyển nhật ký của mình. Và tôi biết rằng cô ấy đã đọc hết những gì tôi viết trong đó, và những lời nói vừa rồi chỉ là khoa trương. Bởi vì thời sinh viên đại học, tôi chẳng qua là một tên mọt sách ham học, chưa bao giờ yêu một cô gái nào.Cô ấy lại gần tôi hơn và khẽ ngồi xuống chống cằm lên giường. Cô ấy trầm ngâm một lúc và thì thầm:

- Chắc là anh không để ý tới em...

Nghe những lời như vậy, tôi có cảm giác như đã từng nghe giọng nói ở đâu đó lâu rồi. Có lẽ tiếng nói ấy có ấn tượng mạnh với tôi rất lâu, nhưng nhất thời tôi không nhớ ra được. Tôi nhìn kỹ cô ấy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ cô ấy từ khi cưới cô ấy đến giờ. Tôi chợt nhớ ra một khoảng khắc, mà có lẽ trong đời tôi khó mà quên được.

Noel năm đó, khi tôi là sinh viên năm cuối, có một cô gái đeo một cặp kính dày cọm với hai cái bím tóc rất dễ thương. Cô gái đó chặn đường tôi và gửi tôi một tấm thiệp noel, tôi bỡ ngỡ nhưng tôi không đón nhận, tôi gạt qua một bên:

- Thôi khỏi, cám ơn nhé!

Cô gái đó lại chặn đường tôi và nói với một vẻ nài nỉ:

- Chỉ là một tấm thiệp làm kỷ niệm thôi anh, anh nhận cho em vui được không?

Tôi vội đi và quay lại cười với cô ấy một lần rồi đi thẳng ra trường, để lại cô gái đó đứng thẫn thờ.Giờ thì tôi mới nhận ra cô gái ấy chính là vợ tôi. Nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm.

- Em.. cô học sinh kính cận, và hai bím tóc.. phải ko?

Cô ấy gật đầu và tựa vào tôi:

- Lúc đó em thất vọng, nhưng em chưa bao giờ bỏ cuộc...

Tôi chợt thất thần. Rồi nhủ thầm: "Có lẽ em không biết, lúc đó cha anh vừa qua đời, kinh tế khó khăn lắm! Nên anh không dám nhận bất cứ tình cảm của ai... sau ngày hôm đó anh vẫn nhớ tới cô gái kinh cận đó, bằng chứng là tới giờ anh vẫn chưa quên được khuôn mặt đó".Thì ra tôi đã sống trong hạnh phúc nhưng tôi chưa bao giờ nhận biết được. Còn cô ấy, vợ tôi đã vượt qua được giây phút đau khổ trước kia và sống lại. Tôi đặt lên môi cô ấy một nụ hôn kéo dài và lặng lẽ không nói gì. Và từ đó vách ngăn đã không còn tồn tại trong hai chúng tôi.

Thế giới xanh bạc hà của chúng tôi



Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.




Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.

Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... ở một nơi rất nhiều cây xanh rất to, rất cao. Chúng to đến mức và cao đến mức dệt được cả một bầu trời màu xanh bạc hà dịu mát phía trên chúng tôi, lấp lánh nắng, lao xao gió. Bầu trời bao bọc chúng tôi, rộng lớn và khoáng đãng, riêng tư và tự do. Chúng tôi ngồi trên rất nhiều những chiếc lá màu xanh bạc hà, những chiếc lá vừa rời cành, còn mềm mại và mát rượi...

Tôi muốn ngồi cạnh ai đó ... nhắm mắt. Và nếu có thể, tôi sẽ nín thở... thật lâu. Càng lâu càng tốt. Để bản thân không còn nhận ra sự hiện diện của mình nữa mà chỉ có người đang ngồi cạnh tôi thôi. Tôi cần biết người-đang-ngồi-cạnh-tôi đang ngồi cạnh tôi.



Tôi muốn tay chạm tay với một ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.

Tôi muốn chạm tay với một ai đó... 5 ngón tay của hai bàn tay chậm chậm đứng lại bên nhau, đối diện nhau... thật gần, thật gần. Tôi muốn biết, hơi ấm từ bàn tay tôi và hơi ấm từ một bàn tay khác... có khác nhau không. Tôi muốn biết, khi tôi chạm vào bàn tay của một ai đó và lúc đó chúng tôi đang ở trong thế giới xanh bạc hà yên tĩnh của riêng chúng tôi, thì tôi có thể bắt được nhịp trái tim người đó hay không. Thế có nghĩa là người đang ngồi cạnh tôi sẽ là một người có thật, với một trái tim đập đều đặn, mạnh mẽ và ấm áp...

Tôi muốn tựa vào ai đó... và bắt đầu hít thở, trong thế giới xanh bạc hà của chúng tôi...bắt đầu cho chuyen tinh yeu nào đó.

Có lẽ em đã quen...


Có lẽ em đã quen với cuộc sống hiện tại - một cuộc sống không có anh. Có lẽ em đã quen tự mình khiến mình mỉm cười, tự mình khiến mình hạnh phúc.
Mỗi buổi sáng của em đã từng bắt đầu bằng tiếng chuông điện thoại mà đầu dây bên kia cất giọng lạnh lùng nhưng em thấy nó ấm áp biết chừng nào: “Dậy đi em. Ăn sáng rồi còn đi học. Đừng để trễ. Yêu em”. Phát cáu vì thói quen ngủ nướng bị đánh thức nhưng có cái gì xoa dịu khiến em mỉm cười để chào ngày mới. Dần dần chuyển thành tiếng chuông message: “Ngày mới tốt lành e nhé. Yêu em”. Không được nghe thấy giọng anh, nội dung ngắn gọn, cụt lủn và chắc chắn được chuyển thành mẫu trong message nhưng em vẫn vui vì ngày mới của em bắt đầu bằng một cái gì đó liên quan đến anh.

Còn giờ đây, em thức dậy bằng cái tiếng alarm chết tiệt với nội dung nhắc nhở điều gì đó mà em phải hôm nay. Em có nhớ, có nghĩ đến giọng nói kia hay thậm chí cái message được soạn mẫu hay không? Em có nhớ và cũng có nghĩ. Nhưng nếu trước kia là liên tục nhớ và liên tục nghĩ thì giờ chỉ là thi thoảng. Vậy tại sao em vẫn không tìm cho mình 1 người khác? Có lẽ là em đã quen. Em đã quen với cuộc sống độc thân hiện tại. Và em đã tìm thấy. Em đã tìm thấy một cách khác chứ không phải là một người khác cho mình.

Nhảy xuống giường, nhìn vào gương và mỉm cười nào. Trong gương có một con có vẻ không giống người lắm: tóc tai bù rù, ngủ ít quầng thâm quanh mắt như con panda, lại còn nhe răng cười cực tươi. Nhìn phát khiếp. Em chúc em ngày mới tốt lành. Cắm dây kết nối điện thoại với loa, chọn bài hát em thích. Vặn thật to rồi gào theo bài hát dù có thuộc lyrics câu được câu chăng. Đánh răng rửa mặt và chuẩn bị bữa sáng còn đi học. Ngày mới của em bắt đầu nào.



Cuối tuần của em đã từng là những ngày nghỉ có anh. Xem phim rồi triển lãm hoặc hội chợ, đi phượt trong ngày hay chỉ đơn thuần là ra ngoại thành vi vu rồi về, đi bộ lang thang dọc khu phố cổ hoặc đi siêu thị mua sắm. Cả hai đứa được tận hưởng thật sự cái cảm giác của ngày nghỉ cuối tuần được bên nhau. Dần dần công việc của a chồng chất, chúng mình ngồi hàng café hoặc ở nhà anh để anh có thể làm việc, còn em hí hoáy chơi trò chơi hoặc đọc truyện tranh. E vẫn hạnh phúc vì dù sao vẫn được bên anh.

Còn giờ đây, cuối tuần của em hoặc ngập trong đống bài tập hay công việc phải trả vào đầu tuần hoặc café với lũ bạn FA hoặc một mình đi dạo phố mua sắm. Em có nhớ, có nghĩ đến những buổi hẹn hò, những cái nắm tay, những cái ôm thật chặt hay không? Em nhớ chứ mà có lẽ đã từng phải là rất nhớ. Rồi đến nhớ và bây giờ là đôi khi vẫn nhớ về. Vậy tại sao em vẫn không tìm cho mình một người khác? Có lẽ là em đã quen. Em đã quen với cuộc sống độc thân hiện tại. Và em đã tìm thấy. Em đã tìm thấy một cách khác chứ không phải là một người khác cho mình.

Những buổi dạo phố mua sách cùng lon café take away cảm giác mình cũng giống Tây. Những buổi café rồi karaoke, shopping cuối tuần với bạn bè để cãi nhau chí chóe hơn bọn nhóc trong nhà mẫu giáo giành đồ chơi. Hoặc chỉ đơn thuần ngồi café một mình ở quán quen để cảm nhận ngày cuối tuần đang trôi đi chầm chậm hơn với 6 ngày trước đó. Hết mình làm mọi thứ em muốn, gạt bỏ mọi suy nghĩ, cân nhắc hay đắn đo. Hãy để em là mình trọn vẹn một ngày nhé.



Bao người nói với em rằng: vì em còn nhớ quá nhiều kỉ niệm giữa chúng mình nên vẫn yêu anh, vẫn chờ anh nên không muốn tìm một người khác và cũng không chịu để một ai đó thay thế anh. Đâu phải cứ còn nhớ là còn yêu. Những kỉ niệm thì kể cả khi em có một ai khác, em vẫn sẽ nhớ. Nhưng tình cảm cho anh thì chắc chắn không còn. Với em buông một lần là buông mãi mãi. Ở bên anh hay bạn bè đều sẽ có niềm vui và hạnh phúc nhất định, không thể so sánh. Em chọn cuộc sống hiện tại – một cuộc sống không có anh có lẽ vì em đã quen. Không biết từ bao giờ e làm quen với nó rồi biến nó trở thành một thói quen của mình. Mà thói quen sẽ khó từ bỏ nhất là khi bản thân người đó không muốn.

Em của bây giờ đơn giản có lẽ vì em đã quen ...Chuyen tinh yeu đã không còn.

Em là gì trong trái tim anh?


Thì ra em chỉ là một tấm vá nhỏ bé, chưa đủ lấp đầy trái tim anh. Yêu anh nhưng em chẳng nhẫn tâm để anh phải đau khổ, vậy nên em chọn đau khổ cho riêng em.

 Rời xa anh, để anh được ở bên người anh yêu. Anh hãy đi đi, đến nơi anh cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Nhưng chỉ xin anh một điều, đừng kể cho cô ấy nghe gì về em. Hãy xem như em chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh. Đừng làm cô ấy đau khi biết về em, kẻ đã chen ngang cuộc tình hai người. Cũng xin anh, đừng lừa dối cô ấy như đã từng lừa dối em. Tình yêu không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thật.

Chuyen tinh yeu chẳng cho ta lựa chọn cảm xúc hay lý trí phải không anh? Em đã yêu anh bằng cả trái tim chân thành và nồng nhiệt của tuổi trẻ. Em chẳng thể ngăn nổi con tim đang đập vội mỗi lần thấy anh cười. Tình yêu của em chẳng sai, chỉ là em đến sau nên mới đành âm thầm đi bên cạnh nhìn anh vui vẻ cùng với người khác.

Anh nhớ không, chúng ta gặp nhau trong một lớp học võ. Ban đầu chỉ là những lời hỏi thăm xã giao, những câu nói đùa bâng quơ. Lần em bị tập rồi bị đau, anh dúi vào tay em lọ thuốc nhỏ. Lần đầu tiên trong đời, em cảm thấy rung động trước tâm chân tình của một người con trai. Em thầm yêu anh từ đó. Nhưng em biết, em sẽ chẳng có cơ hội đâu, bởi anh đang hạnh phúc với một người con gái khác, xinh đẹp hơn em.



Em chỉ có thể âm thầm giấu kín tình yêu ấy để trở thành bạn thân mà ở bên anh, lắng nghe tâm sự của anh. Mỗi lần hai người giận nhau, anh đều kể cho em nghe. Thế nhưng em chỉ có thể tìm cách hàn gắn cho hai người, bởi vì em không muốn nhìn thấy anh buồn. Vì khi yêu, chỉ cần người mình yêu hạnh phúc là điều tuyệt vời nhất. Chỉ cần anh cười, em cũng sẽ vui. Yêu đơn phương, đâu nhất thiết là đối phương phải biết tình cảm của mình đúng không anh?



Ngày anh nói anh và cô ấy đã chia tay. Cảm xúc trong em lẫn lộn. Em vừa buồn khi thấy anh đau khổ, nhưng mặt khác, em lại cảm thấy vui vì cuối cùng, em cũng có cơ hội đến gần anh hơn.

Rồi ngày anh nói yêu em, trái tim em hạnh phúc đến nghẹt thở. Em chỉ muốn hét to cho cả thế giới này biết em hạnh phúc đến nhường nào. Thế nhưng tình yêu ấy cũng chẳng vẹn tròn. 3 tháng, khoảng thời gian không quá dài nhưng với em rất đáng trân trọng. Từng phút giây được bên anh với em đáng quý biết bao. Có hạnh phúc nào bằng được ở bên người mình yêu thương.

Bởi anh vẫn chẳng thể quên cô ấy. Anh vẫn nhớ nhung, vẫn quyến luyến kỷ niệm của hai người. Em thấy trong máy tính anh vẫn còn một thư mục riêng mang tên "Em yêu". Nhưng tất cả những tấm hình trong đó không phải em. Em cố chấp không chịu tin, em cho rằng đó quyền riêng tư của mỗi người, là tự do cá nhân của anh. Thì ra em yêu anh nhiều đến như thế, em chẳng dám ghen tuông bởi em sợ anh đau lòng.

Vậy mà, anh lại khiến em đau lòng. Lần thứ 2, lần thứ 3, lần thứ n, em bắt gặp anh chờ đợi người cũ trước cổng trường chỉ để níu tay và xin lỗi cô ấy.



Với em anh là tất cả. Nhưng em là gì trong trái tim anh?

Em vẫn cố bào chữa cho anh. Nhưng khi thấy anh bật khóc rồi ôm chầm lấy cô ấy giữa chốn đông người, cô ấy đã chấp nhận tha thứ cho anh, em bỗng cảm thấy mình thật ngốc. Thì ra em chỉ là một tấm vá nhỏ bé, chưa đủ lấp đầy trái tim anh.

Hôm nay, em khóc rất nhiều. Yêu anh nhưng em chẳng nhẫn tâm để anh phải đau khổ, vậy nên em chọn đau khổ cho riêng em. Rời xa anh, để anh được ở bên người anh yêu.

Anh hãy đi đi, đến nơi anh cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Nhưng chỉ xin anh một điều, đừng kể cho cô ấy nghe gì về em. Hãy xem như em chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh. Đừng làm cô ấy đau khi biết về em, kẻ đã chen ngang cuộc tình hai người. Cũng xin anh, đừng lừa dối cô ấy như đã từng lừa dối em. Tình yêu không cần hoàn hảo, chỉ cần chân thật.

Con gái yếu đuối lắm anh à, đừng làm tan vỡ trái tim một người nào nữa anh nhé!

Em sợ rằng chúng ta chỉ là "hữu duyên vô phận"


Mùa hè sắp kết thúc rồi đấy, cậu đã đi chơi được nhiều nơi chưa? Đã có những trải nghiệm mới chưa? Cậu vẫn đang rất hạnh phúc, đúng chứ?

 Tớ thì... vẫn như thế, cứ một mình đơn độc mà bước qua mùa hè dài đằng đẳng đó. Đôi lúc, tớ đã nhìn lên bầu trời và hỏi rằng "Ở đâu đó trên trái đất này, cậu có nhớ đến tớ như tớ đang nhớ cậu không?" Cậu này, tớ nhớ cậu, thật sự, thật sự rất nhớ cậu...

"Dạo này cậu thế nào? Có khỏe không? Vẫn vui vẻ như lúc trước phải không? Hay là... Cậu đã tìm được cau chuyen tinh yeu cho mình hay chưa?"... Tớ có vô vàn câu hỏi muốn hỏi cậu, nhưng chỉ biết cất giữ cho riêng mình, tại sao tớ không nói ra hả? Bởi vì, tớ sợ sẽ trở thành sự phiền phức trong cuộc sống của cậu. Hai chúng ta, đã từng yêu nhau, à không, chỉ là thích nhau mà thôi vì khi đó chúng ta vẫn chưa thể nào phân biệt được đâu là tình yêu, và đâu mới là thứ cảm xúc thật sự. Cái thời mà hai đứa cùng nhau đến trường, cùng nhau học tập, cùng nhau giận hờn, cùng nhau đùa giỡn... Bây giờ, sao mà xa quá!...



Mùa hè sắp kết thúc rồi, đồng nghĩa với việc những cơn mưa mùa hạ cũng sẽ vơi dần đi, nhưng vẫn còn. Những cơn mưa vẫn còn đấy thôi, đến bất chợt, rồi cũng vội quay đi, nhưng khi trận mưa đến, nó cứ mưa như trút cả bầu trời xuống vậy, vì là những cơn mưa cuối cùng nên bây giờ mới buông xả như vậy sao? Thế thì, nỗi nhớ của tớ dành cho cậu cũng như những cơn mưa ngoài kia rồi đấy, nhưng chỉ có điều tớ vẫn không thể nào biết được đến bao giờ nỗi nhớ cuối cùng dành cho cậu sẽ xuất hiện. Và đến bao giờ tớ mới thôi không nhớ đến cậu nữa?

"Cậu này, cậu có nhớ tớ không?" đây mới chính là câu hỏi tớ thật sự muốn hỏi cậu, nhưng sao... tớ lại không nói thành lời thế này. Bầu trời nơi tớ ở đã bắt đầu mưa rồi đấy. Đường phố lại thêm đông đúc người qua lại và náo nhiệt hơn hẳn cậu ạ. Nếu như cậu nhìn thấy hình ảnh lúc này, thì chắc cậu cũng cảm thấy cô đơn và nhỏ bé như tớ vậy. Tớ hoàn toàn lọt thỏm vào dòng người đông đúc kia rồi tự nhắc mình hỏi cậu " Ở đâu đó trên trái đất này, cậu có nhớ đến tớ, như tớ đang nhớ đến cậu không?"



Có lẽ, cuộc sống hiện giờ của cậu đang tốt lắm phải không? Vì tớ đã không còn ở cạnh, lẽo đẽo đi theo làm phiền cậu nữa, nên là cuộc sống cũng tươi sáng hơn khi tớ còn ở cạnh. Tớ, vẫn đang làm những gì tớ thật sự muốn, tớ bước đi bằng chính đôi chân và năng lực của chính bản thân mình, những ước mơ lúc thanh xuân ấy, tớ đã hoàn toàn thực hiện được. Nhưng sau khi đạt được những thứ tớ muốn, tớ lại cảm thấy trống vắng đến lạ cậu ạ. Tớ chỉ cầu xin rằng cho tớ gặp lại cậu lần nữa, tớ nhất định sẽ không bao giờ lướt qua cậu như người dưng một lần nào nữa. Vì những thứ tớ có bây giờ thật sự đã quá hoàn hảo rồi. Những mong ước lúc này, chỉ đơn giản là ở cạnh cậu như lúc trước chúng ta đã từng ở bên nhau ấy. Rất hạnh phúc...



"Lời ước dưới sao băng lúc ấy, tớ ước rằng "Trong điều ước mà cậu ước sẽ có tớ." " Nếu như gặp lại, lời cuối cùng tớ nói chính là hai từ " Cảm ơn", Cảm ơn, vì đã ở cạnh tớ lúc thanh xuân đẹp nhất cuộc đời.

Với anh, em chỉ là người thay thế phải không?


Hạnh phúc là điều mà bất kỳ ai khi yêu cũng muốn hướng đến, để rồi như những mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh rơi mạnh xuống sàn. Hạnh phúc tan đi thay vào đó là sự tuyệt vọng. Phải chăng cuộc sống luôn bắt em phải kiên nhẫn.


Ừ thì, chuyen tinh yeu nhiều năm mà anh phải buông bỏ. Nó diễn ra một cách tàn nhẫn, để anh không thể tưởng tượng được rằng nó lại xảy đến với mình. Anh tìm đến em, đứa con gái cũng đã từng buông bỏ một vài tình yêu sâu sắc. Nó biết và hiểu được tâm trạng ấy như thế nào. Hiển nhiên, những đứa từng trải khi ở bên nó sẽ tốt hơn, nó biết lúc này con người ta cần nghe điều gì, cần được làm gì.

Anh muốn giữ em bên cạnh không?

Em đã từng hỏi anh với một tâm trạng hồ hởi và vẽ ra cho mình một câu trả lời mà luôn làm nụ cười nở trên môi khi nghĩ đến.

Nhưng không, đúng là không có điều gì sẽ luôn diễn ra như ý mình muốn.



Anh đã im lặng...






-Anh sẽ trả lời nhưng không phải bây giờ!, vài ngày sau đó em nhận được tin nhắn từ anh.

Mọi thứ có lẽ chỉ đến đây thôi, điều anh nói cũng có lẽ là câu trả lời, đó là điều mà đến giờ em vẫn nghĩ.

Em không còn thuộc vào tuổi 20, yêu một người mà không biết kết thúc. Em không còn là đứa con gái chỉ biết yêu mà không biết ngày mai ra sao.

Và rồi anh đến với em để làm gì? Đó là câu hỏi cứ dai dẳng theo em suốt thời gian này.



Hạnh phúc là điều mà bất kỳ ai khi yêu cũng muốn hướng đến, để rồi như những mảnh vỡ của chiếc ly thủy tinh rơi mạnh xuống sàn. Hạnh phúc tan đi thay vào đó là sự tuyệt vọng. Phải chăng cuộc sống luôn bắt em phải kiên nhẫn

Em đang cố kiếm tìm một cảm giác an toàn ở chúng ta. Việc hàng ngày trang điểm và nhìn vào gương, có lúc ta luôn phân vân có nên tô đậm chân mày lên một chút hay để lợt lạt như một cách tự nhiên, hay có nên quệt đậm son lên để mọi người nhìn vào thấy được sự rực rỡ. Nó cũng như em bây giờ, luôn đối mặt với việc quan tâm hay không nên quan tâm anh nữa. Và rồi, em luôn chọn cách im lặng...

Và sẽ thôi đơn phương đi bên anh, em sẽ dừng lại đi qua đoạn đường mà em và anh sẽ không thể nhìn thấy nhau nữa. Để cả hai tìm một cuộc sống không có nhau, dù cho cuộc đời có khắc nghiệt thế nào.