Người ta thường nói hạnh phúc nào rồi cũng sẽ tàn phai, nhưng em lại giữ cho mình một suy nghĩ về điều ngược lại, rằng hạnh phúc sẽ tồn tại theo năm tháng, chỉ là cách nó tồn tại hơi tàn nhẫn bởi những giông bão của cuộc đời ngoài kia...
Hạnh phúc ngày trước của chúng ta, là những lần anh rối trí chỉ vì cái nhăn mặt của em trong khoảnh khắc, vì những cử chỉ nhỏ, rất nhỏ nhưng lại khiến anh lo lắng đến tột cùng...
Hạnh phúc ngày trước của chúng ta, là những lời hẹn hò quen thuộc nhưng vẫn khiến trái tim trật nhịp, là những khi cãi vã sẽ luôn có người nhận sai về mình dẫu lỗi lầm ấy chẳng do mình gây ra, là những lần tưởng như sẽ mất nhau nhưng trái tim nồng nhiệt yêu thương chẳng thể mang ta ra hai hướng...
Nhưng đó là những hạnh phúc của ngày xưa cũ, khi em và anh, chúng ta như hòa làm một, sống trong thế giới của riêng hai đứa mà chẳng phải ép mình lo lắng về thế giới ngoài kia. Giờ đây, khi đã có những thứ phải lo, những điều phải nghĩ, những việc phải làm, thì hạnh phúc của mình đơn giản là được rời xa nhau...
Hạnh phúc của em bây giờ, là những ngày tất bật với công việc, với bạn bè, với những người thân xung quanh mình, những điều mà em và anh, chúng ta từng bỏ dở, khi còn sống trong thế giới của hai đứa, là những bữa ăn vội chẳng còn ai nhắc nhở, những đêm thức trắng vì những kỉ niệm cũng thao thức mãi chẳng yên, là những sáng dù có để bản thân tàn lụi đêm qua thì vẫn phải tô vẽ một lớp mặt nạ mới cho mình, luôn mỉm cười, luôn hạnh phúc...
Hạnh phúc của anh bây giờ, không biết có như em nghĩ, không biết có giống em làm, hay đơn giản là anh đứng xa nhìn em được hạnh phúc? Em chẳng biết nữa, nhưng em tin chắc rằng, chúng ta đều có những hạnh phúc của riêng mình, dù nhỏ, dù to, thì nó vẫn tồn tại ngay cả khi hai ta chẳng còn thuộc về nhau nữa, chỉ là cách nó tồn tại, khá tàn nhẫn bởi những giông bão của cuộc đời ngoài kia...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét