Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Em là gì giữa cuộc đời anh ?


Anh và em, một mối tình đã cũ, hay đang vẫn nồng nàn, em cũng không biết rõ.

Sự tan vỡ lần 2 trong mối quan hệ giữa đôi ta, nó khiến em điên dại, vì giờ đây mỗi một nhịp đập tình yêu dành cho anh nơi em lại lớn dần lên, nó che phủ cả một bầu trời trong em, em lại một lần nữa rơi vào hư không, không một lối thoát, em chới với, chông chênh giữa cuộc đời mình. Và rồi, em buộc chấp nhận đưa mình về vị trí tình bạn, chỉ với một mưu cầu duy nhất là vẫn được bên anh và nhìn thấy anh hạnh phúc trong cuộc sống này.

Chúng ta đã từng là những con người yêu nhau cuồng say trong độ tuổi xuân thì, khi mà mọi thứ đều đang rất đổi lạ lẫm và mới mẻ. Cứ ngỡ những ngày tháng tươi đẹp ấy là vĩnh cữu trải dài theo năm tháng, nhưng... điều tốt đẹp luôn không tồn tại dài lâu. Chúng ta rồi cũng như số đông các cặp tình nhân trẻ khác, bước chập chững từng bước đầu e thẹn vào cuộc đời nhiều sóng gió. Và rồi, từng cơn sóng ấy đã vồ lấy đôi ta, đưa đẩy xô ngã Anh và Em cho đến một ngày trôi dạt ra xa nhau và mất nhau tự lúc nào. Một kết thúc buồn cho cuộc tình trôi dài 06 năm.

Em đau đớn cuộn mình trong sự mất mát ấy và dối lòng rằng ta chưa mất nhau, để chờ đợi và hi vọng ngày gặp lại... Em vùi mình trong công việc, để sự bận rộn ấy cuốn em đi, đẩy bóng hình anh vào dĩ vãng của tìm thức xưa cũ. Em xây cho mình một tượng đài kiên cố, để trong đó chỉ còn lại mình em trần trụi vẫn ôm hoài nỗi đau ngày xa anh.

Bao mùa hạ trôi, mùa thu lại đến, theo thời gian vết thương ngày xưa giờ chỉ để lại thẹo cũ. Rồi một ngày ta vô tình, hay cố ý tìm đến nhau, khi mà hai con người đều trải qua nhiều vết xước dường như đã trưởng thành hơn, chúng ta dừng lại bên nhau như một bến đỗ lưng chừng, sau bao giông tố, chuyển mình thành một tình bạn, khi mà anh đã tìm thấy câu chuyện mới của riêng mình.

Em bất đắc dĩ trở thành người bạn tri kỉ bên anh, nghe những buồn vui từ công việc, cuộc sống, tình yêu của riêng anh và cùng anh san sẻ, vỗ về anh những tháng ngày anh mệt mỏi sa chân. Em vui khi cùng anh trải qua mọi thăng trầm, lặng lẽ ủng hộ trên từng bước Anh đi, là một người ẩn mình trong bóng tối, khi mà không ai xung quanh Anh biết đến sự tồn tại của Em trong cuộc sống Anh đang hiện hữu.


Rồi một ngày anh mệt mỏi, rã rời, chia xa người tình, tình nhân hay cô vợ bé nhỏ trong cuộc hôn nhân sống thử suốt 2 năm của Anh.


Anh trở về cạnh em, nói lời yêu em nồng nàn, nhưng đâu đó vảng vất trong cuộc tình vừa kết thúc của riêng anh vẫn còn xen vào chuyen tinh yeu vừa nhen nhóm lại của chúng mình. Em đã không vượt qua cảm giác lo sợ của bản thân, em sợ mất anh và bị cướp anh đi khỏi vòng tay em thêm 1 lần nữa, em không đủ tự tin rằng em có thể đủ sức giữ chân anh bên cạnh suốt cuộc đời còn lại, hay em đã không thể tha thứ cho anh với chuỗi ký ức ngày xưa cũ tràn về khi mà anh bỏ lại em trơ trọi giữa biển đời mênh mông. Tất cả như một mớ tơ vò, một cái kén cuốn chặt không lối thoát. Khi mà những cái mới và cái cũ cùng tồn tại song song.


Một lần nữa chúng ta lại chia tay để đưa nhau về với tình bạn tri kỉ thuở nào như một sự giải thoát cho chính bản thân mình. Sự tan vỡ lần 2 trong mối quan hệ giữa đôi ta, nó khiến em điên dại, vì giờ đây mỗi một nhịp đập tình yêu dành cho anh nơi em lại lớn dần lên, nó che phủ cả một bầu trời trong em, em lại một lần nữa rơi vào hư không, không một lối thoát, em chới với, chông chênh giữa cuộc đời mình. Và rồi, em buộc chấp nhận đưa mình về vị trí tình bạn, chỉ với một mưu cầu duy nhất là vẫn được bên anh và nhìn thấy anh hạnh phúc trong cuộc sống này.

Có đôi lần, em vô tình thốt lên với anh rằng " Em yêu Anh" nó như một tiếng nói vang ra từ tiềm thức, từ bản năng của con người, nhưng sau đó là sự ê chề đau đớn. Em là ai, là gì giữa bộn bề cuộc đời Anh để lại nói yêu Anh?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét