Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Có những thứ tình cảm không thể nói nên lời...



Cái cảm giác thương một người mà không thể bày tỏ, cảm giác thương một người mà người đó chỉ xem mình là bạn, cái cảm giác thương một người mà tình cảm đó chỉ xuất phát từ một phía.


Tình cảm là duyên, có ai trong đời không trải qua thời gian trái tim rung động. Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất và để dấu ấn trong trái tim người khác. Nếu bạn đã trót say đắm một ai đó, sao không dũng cảm tiến đến trước mặt người đó để nói ra. Dẫu cơ hội là mong manh, dẫu biết rằng khi kết quả ra sao đi nữa, nhưng thà một lần như vậy để sao này không phải hối tiếc.



Cái cảm giác thương một người mà không thể bày tỏ, cảm giác thương một người mà người đó chỉ xem mình là bạn, cái cảm giác thương một người mà tình cảm đó chỉ xuất phát từ một phía. Thứ tình cảm đó đẹp nhất chính là bạn nên giữ kín trong lòng, không cần người kia phải biết, chỉ âm thầm nhìn người kia vui vẻ mỗi ngày, hay lặng lẽ theo dõi những status người đó up lên facebook mỗi khi có tâm sự và rồi chỉ biết vào xem những comment để biết người đó có chuyện gì. Biết để làm gì, cũng có giải quyết được gì, nhưng khi thương một người ta thường làm những việc thật ngốc nghếch, chẳng biết việc đó xuất phát từ đâu và kết quả nhận lại là gì.



Khi ta yêu một người quá nhiều ta không còn đủ sức quan tâm đến những điều khác. Ta muốn mang cuộc đời ta đến bên họ, tan vào họ. Ta không thể làm họ đau nên chỉ có thể làm đau người khác.

Rồi người cũng sẽ quên, sẽ sống vui cùng ai, chẳng nghĩ suy về anh nỗi đau khép lại, mấy ai được may mắn, tình yêu đó chẳng phải cứ gặp nhau, là sống với nhau. Nếu một ngày nào đó, chúng ta có phận, chúng ta sẽ bước cùng nhau trên đoạn đường phía trước.

Những ngày em không còn anh...



Đã lâu rồi chẳng còn xốn xang vì tận lòng này chả còn vì ai mà động đậy nữa. Chả còn vì ai mà thổn thức nghẹn lòng và cũng chẳng còn nâu nấu ôm khư khư nỗi đau vào mình. 

Có những ngày chả buồn nói chuyện, tam su với bất kì ai. Cứ lầm lũi làm mọi thứ một mình, an nhiên không cho ai chen vào, không hé môi một lần, thậm chí cổ họng đứ đừ khàn đặc cũng vì chả mở miệng than thở với ai. Vui thì cười, buồn thì khóc. Mà có cười cũng chẳng biết vì sao vui có khóc cũng chả hiểu sao lại buồn. Cứ vậy đó ngày qua ngày thật tẻ nhạt thật đơn độc và tự mình cảm thấy bản thân thật đáng thương. Thậm chí có lúc vội vã hết chịu được lại tìm người kia kẻ nọ trút buồn roi nghĩ lại người tội tình gì đâu mà kéo người buồn cùng mình.

Có những ngày chả buồn nói chuyện với bất kì ai. Cứ lầm lũi làm mọi thứ một mình, an nhiên không cho ai chen vào, không hé môi một lần, thậm chí cổ họng đứ đừ khàn đặc cũng vì chả mở miệng than thở với ai. Vui thì cười, buồn thì khóc. Mà có cười cũng chẳng biết vì sao vui có khóc cũng chả hiểu sao lại buồn.

Cứ vậy đó ngày qua ngày thật tẻ nhạt thật đơn độc và tự mình cảm thấy bản thân thật đáng thương. Thậm chí có lúc vội vã hết chịu được lại tìm người kia kẻ nọ trút buồn rồi nghĩ lại người tội tình gì đâu mà kéo người buồn cùng mình.



Đã lâu rồi chẳng còn xốn xang vì tận lòng này chả còn vì ai mà động đậy nữa. Chả còn vì ai mà thổn thức nghẹn lòng và cũng chẳng còn nâu nấu ôm khư khư nỗi đau vào mình. Có phải chai lì-có phải vì buồn bã giận hờn mà chả còn cảm xúc -mà vì bản thân này không cho phép em buồn được nữa. Có đợi có chờ thì mấy khi anh đã về, thương cho em ôm gọn nhớ thương mục nát, sống với nỗi nhớ đã cũ chẳng buồn quên anh.



Chừng ấy thời gian tưởng rằng em đã thôi nhớ thôi thương, cuối cùng vẫn không kiềm được mà nhớ đến anh. Xét nét cho cùng bản thân em không vững, không đủ tin, dặn lòng đừng nhớ chỉ càng thêm vấn vương. Cứ thế ngày tiếp ngày vẫn là chuỗi ngày đầy nỗi nhớ là anh mà chẳng biết nói cùng ai. Thương cho em bản thân vốn đơn độc, tội thêm chỉ biết giấu tình cảm đơn lẻ cho riêng mình rồi cứ sống tiếp những ngày không còn anh.

Có một niềm yêu thương không thể gọi thành tên...



Có một mối quan hệ không có tên gọi anh nhỉ? Em thương anh, còn anh dửng dưng, buồn thì đón nhận cho nó thêm dư vị trong cuộc sống, còn vui thì anh mặc kệ em loay hoay với chính mình.
Có một niềm thương không tên gọi

Chỉ mình em cố gắng với chính mình

Buồn, vui, nhớ chỉ em tự tìm lối

Anh mặc kệ, chẳng cần. chỉ lặng thinh.




Ừ, em đã thương anh nhiều như thế đấy, nhiều đến nỗi mỗi đêm em tự gặm nhấm nỗi nhớ anh từ ngày này qua ngày khác cũng không hết. Nói không đành, tỏ lòng cũng chẳng được... vì ta có là gì của nhau đâu anh. Em thương anh còn anh thương cô ấy, em chỉ là bản sắc mờ nhạt luôn cố trốn tránh cam chịu ẩn sau tình cảm anh dành cho cô ấy mà thôi. Đôi lúc em cố tự vứt bỏ bản thân mình để mong anh có thể đối mặt nhìn em một lần, nhận thấy em thương anh ra sao, nhưng tất cả những việc em làm cũng chỉ gợi cho anh nhớ đến cô ấy. Anh nói có thể anh sẽ quên nếu như anh xa rời mảnh đất bao nhiêu kỉ niệm đó....nhưng để quên trong phút chốc thì dễ,còn nỗi niềm trong anh thì làm sao anh quên được,anh đừng tự dối lòng mình nữa. Em mệt mỏi khi xoay quanh trong mối quan hệ này rồi, có lẽ em sẽ phải bước đi mà không phải bám víu lấy anh nữa...

Một ngày nào đó em sẽ tạm biệt anh...

Niềm thương không tên gọi...


Bước ra từ quá khứ, em phải mạnh mẽ lên cô gái...


Bất giác có người nhắc đến cái tên quen thuộc, em chỉ cười rồi quay lưng lặng lẽ. Thời gian cứ trôi, em cứ buồn và ai đó cũng không quay về, vậy sao em còn níu giữ? 

Vì kỉ niệm, vì chuyen tinh yeu và vì hạnh phúc em đã có ở trong quá khứ ư? Không, nó đã chết rồi, hãy quên nó đi và làm lại tất cả em à. Đã từng có những câu chuyện rất đẹp về tình yêu của em khi nó còn ở trong quá khứ với cái mác mộng mị, hương thơm của mùi hoa hồng quyến rũ, nhưng giờ nó lại là những gai nhọn cứa vào tinh thần người con gái bước ra. Hạnh phúc à, đâu phải vĩnh viễn đâu em.

Đó là những buổi chiều tà, chẳng còn đôi bàn tay hai đứa nắm chặt mà là nỗi cô đơn len lỏi trên ngón tay hao gầy. Còn đâu những hạnh phúc vỡ òa khi tình yêu còn đó, mà chỉ là những giọt nước mắt cứ dơi lặng thầm như cơn mưa ngâu chưa bao giờ dứt. Vang đâu đây còn có tiếng nói cười của đôi lứa hay chi là tiếng nấc đã khàn của ai kia.

Mọi thứ như dừng lại, khó kiểm soát, hiu quạnh vì giờ đây chỉ còn mình em với nỗi nhớ về những gì xưa cũ. Ly café bỗng dung sao thấy đắng quá, cơn mưa nặng hạt hơn nhưng em vẫn đi, đi tìm thứ gọi là quá khứ. Có ngu ngốc hay không khi em cứ bước lạc lõng trên con đường, bao bàn tay chỉ muốn đưa em ra khỏi nơi đó nhưng em đều gạt bỏ. Yếu đuối à, rồi chỉ mình em biết.



Em vẫn luôn hi vọng gió mang ai đó trở về bên em, nhưng em đâu biết rằng gió chỉ có thể làm bay mái tóc em, che đi những phiền muộn trên khuôn mặt. Em vân còn thói quen chờ đợi,chơ một tin nhắn mỗi ngày, chờ đợi một sự quan tâm hờ hững, và rồi lắng nghe những bản nhạc xưa cũ, em cứ chờ chờ một câu nói:" Em à, anh đã về rồi". Bất giác có người nhắc đến cái tên quen thuộc, em chỉ cười rồi quay lưng lặng lẽ. Thời gian cứ trôi, em cứ buồn và ai đó cũng không quay về, vậy sao em còn níu giữ? Vì kỉ niệm, vì tình yêu và vì hạnh phúc em đã có ở trong quá khứ ư? Không, nó đã chết rồi, hãy quên nó đi và làm lại tất cả em à.

Tuổi trẻ của em vẫn còn đó, cớ sao em lại ích kỉ gửi nó cho cái gọi là quá khứ u buồn. Cất đi mọi thứ, từ nỗi đau, nụ cười, hình ảnh người đó và cả nỗi nhớ em đã theo em cả quãng đường dài vào một chiêc giương, khóa lại và vứt về phía sau, đừng quay đầu lại tim kiếm, hãy bước tiếp con đường mới. Mạnh mẽ lên em!





Skip in 7...
Ad finishes in 15 seconds



Bắt đầu với một cuộc sống mới, tự yêu lấy bản thân mình. Con gái mà, em phải biết trang điểm, cười nhiều mỗi ngày, đi shopping, yêu đời hơn và làm mọi thứ mình thích. Cuộc sống của em sẽ mang nhiều màu sắc, và tràn ngập tiếng cười. Tại sao em lại không làm thay vì cứ sống trong nỗi buồn đó? Hãy mở trái tim của em ra với mọi người, để tình yêu của họ hàn gắn những vết thương em đã phải trải qua. Cuộc sống này ngắn lắm, đừng lãng phí tuổi trẻ và tình yêu em à.



Có lẽ em rất hiểu cái cảm giác mất đi tình yêu là như thế nào phải không? Vậy sao em không dành nó cho những người xung quanh, hạnh phúc sẽ trở lại và em sẽ có thể cười trong niềm vui. Mọi thứ sẽ lại quay về, bầu trời sẽ lại xanh, cơm mưa lòng sẽ tạnh hẳn, vui lên em con đường phía trước còn xa lắm. Cuộc sống mới của một cô gái có thể nhớ về những gì đã qua nhưng hãy để nó là tấm gương phản chiếu, em hãy nhìn vào đó để biết em đã vấp ngã từ đâu để có thể đứng lên từ đó, khi em biết tại sao em bắt đầu thì em sẽ có lí do để tiếp tục. Chẳng phải tự nhiên có thể dễ dàng làm mọi thứ nhưng cũng không phải là không thể, em có thể làm được vì em là cô gái bước ra từ nỗi đau...

Hạnh phúc của chính mình em không xây dựng thì còn đợi ai đắp xây lên nó chứ? Mạnh mẽ lên cô gái, hãy nắm lấy nó như chính cách em đã đánh mất trong quá khứ em nhé.

Thế giới của tôi đã từng rất xinh đẹp vì có cậu!


Lưng chừng những năm đôi mươi, mọi thứ đi qua cứ ngỡ như mơ, có chút đẹp đẽ, có chút ngây dại, cũng có chút xót xa, mơ hồ. Giống như cậu, chàng trai ạ, thước phim về cậu chợt làm tôi thoáng cười, ngắn ngủi nhưng đáng yêu làm tôi nhớ tới những cơn mưa nhẹ đầu hè.


Ngày nghỉ nhẹ nhàng trôi, bỗng nghĩ vẩn vơ về những chuyện trong đời, những tháng năm đã qua, những người đã xa... Mọi thứ như cuốn phim quay chậm, chảy trôi theo dòng chảy thời gian. Phải chăng những gì đã qua là để dành cho những lúc này, để ngắm nhìn lại, lật giở lại từng khoảnh khắc, khắc họa lại từng khuôn mặt, thì thầm cất lại từng ngôn từ...

Lưng chừng những năm đôi mươi, mọi thứ đi qua cứ ngỡ như mơ, có chút đẹp đẽ, có chút ngây dại, cũng có chút xót xa, mơ hồ. Giống như cậu, chàng trai ạ, thước phim về cậu chợt làm tôi thoáng cười, ngắn ngủi nhưng đáng yêu làm tôi nhớ tới những cơn mưa nhẹ đầu hè.

Cậu có thắc mắc tại sao lại thế không?



Trước tiên có lã là vì cách cậu xuất hiện như cơn mưa đầu hè sau thời điểm giao mùa, nhẹ nhàng, và cũng có chút lạ lẫm, tinh khôi. Cậu cười tươi, cử chỉ hoạt bát nhanh nhẹn như đứa con mùa hè, nhưng chẳng giấu nổi tôi chút bối rối, ngượng ngùng khi tôi đối diện với cậu. Và cũng như thế, cách cậu trò chuyện, cách cậu làm tôi cười, cũng dịu mát như cơn mưa ấy, làm những khoảng thời gian đó của tôi rất đỗi yên bình.

Nhưng, cũng như cơn mưa đầu hè dịu nhẹ, tại tôi, vì tôi vội vã chạy theo cuộc sống, chú tâm quá vào cảm xúc hiện tại mà không chịu nhìn ra thế giới xinh đẹp xung quanh, nên bỏ lỡ mất. Tôi ngày ấy chỉ ích kỷ gặm nhấm những tổn thương của mình mà bỏ quên cơn mưa nhẹ rơi bên khung cửa. Tôi ngày ấy, chỉ muốn một mình và mặc kệ cả thế giới xung quanh. Đến lúc này đôi khi nhớ lại tôi tự hỏi: Giả như ngày ấy cậu bước nhanh hơn và tôi đi chậm lại, liệu rằng chúng ta có gặp nhau ở đâu đó trên con đường này?



Nhưng chàng trai à, hôm nay tôi chẳng muốn tìm câu trả lời cho cái giả thuyết kia, chỉ muốn nói cậu nghe rằng: Thế giới của tôi, từng một thời vì cậu mà trở nên xinh đẹp! Cái cách cậu chẳng ngần ngại gọi tên tôi giữa chốn đông người, cách cậu trò chuyện, kể về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống của cậu, cách cậu quan tâm tới tôi, sẻ chia cảm xúc cùng tôi, tam su cùng tôi... mọi thứ đều như một cơn gió lạ, mang lại cảm giác rất tươi vui, cũng rất đỗi dịu dàng.

Chàng trai, thật cảm ơn và cũng xin lỗi cậu.

Và cậu biết gì không, nếu có ai đó hỏi tôi về cậu,có lẽ, tôi sẽ chỉ có thể cười và nói: "Cậu ấy giống như cơn mưa nhẹ đầu hè".



Những khoảnh khắc đau lòng nhất trong tình yêu đơn phương


Đau lòng là thế nhưng vẫn không thể buông bỏ được thứ tình cảm đáng thương ấy! 

Mà mỗi ngày đều tự nhủ mình rằng:" Đồ tôi, đồ xấu xa, làm ơn! Đừng có như thế, để ý đến tôi đi!" Hay là:" Đồ đàn ông xấu xa, sau này anh sẽ hối hận đấy. Tôi sẽ yêu người đàn ông tốt hơn anh, đẹp trai hơn anh đấy!".

Chúng ta ắt hẳn đều có một cau chuyen tinh yeu đơn phương nào đó. Yêu đơn phương- Cụm từ đau lòng nhất vì chỉ đi bên người ta giống như hai đường thẳng song song mãi mãi chẳng cắt. Thích chẳng dám nói, đau lòng chẳng dám kêu, đến ghen cũng chẳng biết nên lấy tư cách gì để làm việc đó. Vậy chắc hẳn bạn đều có những lúc đau lòng như thế!

1. Là khi người ta biết tình cảm của mình nhưng vẫn im lặng. Và nói rằng:" Chúng ta chỉ làm anh/em/bạn tốt của nhau thôi được không?

2. Là khi không có ý định tiến tới nhưng vẫn quan tâm, chăm sóc, hỏi han an ủi để bản thân nghĩ rằng trong tim họ vẫn có mình.

3. Là khi mình nhắn tin anh ấy biết nhưng không trả lời, vờ như không thấy, không có sự tồn tại của mình. Và sau đó vẫn đăng status, ảnh bình thường.

4. Là khi cậu ấy nói:" Tớ chẳng thích cậu đâu!"

5. Là mỗi đêm nằm ôm điện thoại chờ người ta chủ động. Nhưng phát hiện thì ra mình chờ đợi trong vô vọng. Nếu mình không chủ động thì người ta cũng xem như mình vô hình.

6. Là khi cảm giác như mình đang làm phiền người ta vậy!

7. Là khi cậu ấy ngồi đó, tôi ngồi đây và nói về người con gái cậu ấy thích.



8. Là lần đầu tiên anh ấy chủ động nhắn tin trước nhưng lại nói thích cô thân của mình.

9. Là khi nhìn người đó ở bên cạnh người con gái khác trêu đùa, nhắn tin vui vẻ.

10. Là khi mình mệt chỉ muốn có sự xuất hiện của anh ấy như một người bạn. anh ấy nói:" Anh bận rồi, khi khác nhé!"

11. Là khi chỉ nghĩ về anh ấy, chẳng làm được việc gì! Biết rằng bản thân bất lực đến mức tình cảm của mình biết rằng có nói ra cũng không thể thay đổi gì khác. Mà sợ rằng ngay cả tình bạn đơn thuần cũng có thể khó giữ!

Lâu rồi chúng ta không trò chuyện anh nhỉ...


Chúng ta đã từ rất lâu rồi không còn trò chuyện, anh nhỉ? Chúng ta đã từ rất lâu rồi, không còn gặp mặt nhau nữa, anh nhỉ? Đã từ rất lâu rồi, từ rất lâu rồi chúng ta không còn là người mà người kia yêu thương nhất nữa, anh nhỉ?

 Quả thật đã rất lâu rồi.

" We don’t talk anymore
like we used to do..."

Chúng ta đã từ rất lâu rồi không còn trò chuyện, anh nhỉ?

Chúng ta đã từ rất lâu rồi, không còn gặp mặt nhau nữa, anh nhỉ?

Đã từ rất lâu rồi, từ rất lâu rồi chúng ta không còn là người mà người kia yêu thương nhất nữa, anh nhỉ?

Quả thật đã rất lâu rồi.



Thời gian trôi qua thật nhanh biết bao, em thậm chí chưa từng hình dung được cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu chúng ta dần bước ra khỏi cuộc đời của nhau, em thậm chí không dám tưởng tượng được ngày đó sẽ xảy ra.

Thế nhưng mà, đã từ rất lâu rồi, kể từ ngày anh bước ra khỏi cuộc đời em, kể từ ngày chúng ta chẳng còn mối liên hệ gì nữa.

Hôm nay, quay đầu nhìn lại, em mới thấy, quả thật, không có điều gì là không thể xảy ra cả, cái chúng ta thiếu, chỉ là thời gian mà thôi.

Chúng ta đã từng cùng nhau hứa hẹn rất nhiều điều,

Chúng ta đã từng cùng nhau xây đắp nhiều hồi ức rất đẹp đẽ.

Chúng ta đã từng cùng nhau tam su thâu đêm suốt sáng mà mãi không bao giờ chán.

Chúng ta, đã từng có rất nhiều lần " cùng nhau" như thế, thế nhưng bây giờ, em phải trải qua tất cả những hồi ức đó một mình.



Những cơn mưa tháng bảy năm đó vẫn rả rích từng ngày, gợi cho em nỗi nhớ về những ngày đầu hẹn hò cùng anh – chàng sinh viên IT hay ngại ngùng, mãi đến hết một tháng mới dám nắm lấy tay em.

Quán café nhỏ nơi cuối phố vẫn hoài mở những bài hát xưa mà anh thích nghe biết mấy, nhưng chẳng còn được anh ghé qua.

Góc phố tấp nập mỗi chiều mình hẹn hò cuối tuần, vẫn chẳng thay đổi gì mấy, duy chỉ một điều, đó là dù em có đi đi về về ở đó bao nhiêu lần, vẫn chẳng thể thấy bóng dáng anh đứng đợi em nơi cuối đường.

Và cả đoạn đường dài về nhà em, giờ chẳng còn anh – chàng trai luôn nắm chặt tay em, tiễn em đến tận cổng nhà.

Tất cả mọi thứ vẫn y nguyên chẳng hề thay đổi, kể từ lúc anh rời đi, bao gồm cả trái tim của em, bao gồm cả tình yêu của em dành cho anh. Thế nhưng, anh đã thay đổi rồi, anh đã đi xa rồi.



Rất nhiều lần, em tự hỏi chính bản thân mình, vì lí do gì, vì lí do gì mà hai người đã từng yêu nhau rất sâu đậm lại rời xa nhau?

Vì lí do gì, mà chúng ta đến với nhau vì " hợp", nhưng lại chia tay vì " không hợp"?

Vì lí do gì, mà chúng ta có thể dễ dàng buông bỏ một tình yêu mà chúng ta đã từng rất cố gắng gìn giữ?

Rốt cuộc là vì lí do gì?

Rất nhiều lần, em đã tự dằn vặt mình bằng những câu hỏi mà chính bản thân em cũng không thể trả lời như thế.

Em đã luôn như vậy, kể từ lúc anh ra đi.

Cho đến tận hôm nay, khi mà tình yêu dành cho anh vẫn còn, nhưng hi vọng đã hết, rốt cuộc em cũng có thể có đáp án.

Đến với nhau vì " hợp", nhưng khi rời xa nhau lại là do " không hợp", suy cho cùng thì cái lí do " không hợp" đó chỉ là để bao biện cho một đoạn tình cảm đã thay lòng mà người kia không còn muốn gìn giữ mà thôi.



Người ta đã từng có một chuyen tinh yeu đậm sâu, nhưng sau cùng lại rời bỏ nhau, tất cả cũng chỉ vì hết yêu mà thôi.

Bất cứ lí do gì được nói ra khi chia tay, đều chỉ là một cái cớ mà thôi, một cái cớ để chấm dứt một đoạn tình cảm cũ, để có thể bước tiếp với người mới.

Tình yêu là như vậy đó, dễ đến dễ đi.

Nếu tìm đúng người thì là chân tình, nếu tìm sai người, chính là bể khổ.

Tình yêu chính là như vậy đó, dễ thay đổi biết mấy, dễ cách trở biết bao.

Bởi mới nói, có ai trong đời mà chưa từng đau khổ vì yêu đâu.

Trưởng thành là khi bạn đã vượt qua được sự cô đơn.


Ai khôn lớn mà không hề trải qua vài ba nỗi buồn trong đời, mà khi buồn thì người ta lại thường cảm thấy cô đơn. Buồn rồi cô đơn, cô đơn rồi lại buồn, đó là một vòng luẩn quẩn quen thuộc trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta từng cô đơn khi không hoàn thành nổi những mục tiêu đầu đời.

Chúng ta không đạt được điểm cao trong môn học này, không đủ điểm trong kỳ thi để có thể đạt được danh hiệu học sinh giỏi vào cuối năm trung học, không đạt giải cao trong các cuộc thi dù đã nỗ lực hết sức, chúng ta đã từng không làm được điều này và không làm được rất nhiều điều khác ngay từ khi còn nhỏ.



Những thất bại đầu đời đó đã không ít lần khiến chúng ta cảm thấy bế tắc, bất lực và cô đơn giữa cuộc đời rộng lớn này. Ta cảm thấy như có hàng nghìn người đang đi vụt qua ta và tiến về phía trước một cách thật nhanh chóng. Vì thế mà ta có cảm giác bị bỏ lại đằng sau, bị thụt lùi và chẳng mấy chốc cảm thấy bản thân chỉ còn lại một mình ở đằng sau thế giới.

Chúng ta chỉ muốn được ở một mình, ngồi suy nghĩ về những chuyện không hoàn thành những mục tiêu mình đề ra mà buồn bã vô cùng. Rồi trong vài giây phút lơ đãng, ta vẫn ước giá như có ai đó ngồi cạnh và vỗ về, an ủi mình. Ngay sau đó lại chợt nhận ra rằng bản thân chỉ muốn cô đơn, một mình thế thôi và chẳng muốn tìm đến ai cả.

Lớn hơn, chúng ta lại cảm thấy cô đơn khi không thể nào tìm ra một ai đó để có một cau chuyen tinh yeu trọn vẹn.

Cuộc sống trưởng thành có thể vì rất nhiều chuyện mà ta cảm thấy cô đơn, tình yêu cũng là một trong số đó. Chúng ta luôn mong muốn yêu và được yêu bởi một người nào đó có thể là không hoàn hảo nhất nhưng sẽ là phù hợp với mình nhất. Nhưng tình yêu đâu hề là thứ dễ dàng kiếm tìm.



Trong một thời gian dài, ta chẳng tìm nổi một ai đó để yêu thương chân thành và cùng người đó san sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Ta quanh đi quẩn lại chỉ có một mình và một mình, tự loay hoay để đối diện với mọi thứ trong cuộc đời vốn cô đơn lại càng trở nên cô đơn. Hằng ngày ta đi đi về về một mình, đôi khi ăn uống cũng chỉ một mình ở nơi quán xá đông người mà cảm thấy cô đơn vô hạn.

Cảm giác phải ở một mình thực ra cũng không có gì quá lớn lao, chỉ là xảy ra trong một thời gian dài, nó sẽ khiến bạn trở nên mệt mỏi.

Chúng ta rồi cũng đến lúc nhận ra rằng mình muốn được nói và kể nhiều hơn cho ai đó nghe về cuộc sống gần đây của mình đã như thế nào. Nhưng rồi lại lắc đầu phủi gạt đi ý nghĩ đó khi thấy rằng ngày nay, tình yêu thật dễ dàng tan vỡ và chẳng thể bền vững nổi.

Không tìm ra được ai đó để yêu thương vốn đã cô đơn, nhưng khi tìm ra được người rồi mà lại không nhận được sẽ yêu thương một cách trọn vẹn, thì lại càng dễ rơi vào hố sâu của sự cô đơn nhiều hơn. Một tình yêu không hề chân thành và toàn tâm toàn ý thì chia ly cũng là điều xảy ra không sớm thì muộn.



Có lúc chúng ta đã có thể yêu và được yêu theo cách mình mong muốn, hy vọng mối tình đó sẽ kéo dài mãi mãi. Thế mà lại có một dạo bất ngờ, tình yêu đó bỗng dưng biến tan và vụt trôi đi vào miền đất dĩ vãng. Và thế là ta lại tiếp tục cô đơn và buồn tênh với cuộc đời, khi phải từ biệt một người đã quyết định sẽ bước ra xa khỏi cuộc đời của mình.

Cô đơn chẳng phải cảm giác gì đó đáng sợ, chúng ta có cô đơn thì mới hiểu được bản thân mình nhiều hơn. Chúng ta mong muốn điều gì, khao khát điều gì, phải nỗ lực và kiên trì như thế nào, dần dần những nỗi cô đơn đều sẽ dạy chúng ta tất cả.

Cô đơn sẽ làm bạn buồn, làm bạn khóc và ủ dột suốt ngày, nhưng nếu không trải qua vài ba nỗi cô đơn, cuộc đời sẽ chẳng thể nào trọn vẹn được.

Có khi dành cả đời chỉ để quên đi một người...



Chuyen tinh yeu, nếu thoã mãn, cả hai sẽ đi dến một kết cục tốt đẹp, còn nếu không, chữ hận đến rất nhanh.

 Yêu- hận ranh giới mỏng manh, nhưng tất cả chỉ vì con tim đã trao trọn niềm tin quá nhiều, cho một kẻ phụ bạc.

Thời gian trôi qua, cô gái mang đầy nỗi đau trong tim, đang hằng ngày tập sống quen với hiện tại, một cuộc sống không còn chữ hy vọng, chờ đợi vào ngày mai sẽ hạnh bên anh ra sao, sẽ vui vẻ như thế nào khi sánh bước cùng anh. Những lần chúng ta nhìn nhau cười ngại ngùng, những giờ cãi bướng đôi co những chuyện không đâu, những lúc anh ôm em thật chặt và nói ngủ ngoan.... Em tự nhắc mình không được nhớ đến anh nữa, tuyệt đối không được nhớ, thế mà sao, đêm nào em cũng không chợp mắt được, chỉ vì người con trai làm em tổn thương đến đau đớn như thế này.



Em oán trách, em hận, nhưng mà, tình cảm làm sao có thể chấm dứt, kỉ niệm làm sao có thể nhanh chóng phai nhòa, khi đối với em anh là tất cả, trong tình yêu em điên lắm phải không, em chỉ biết yêu anh hết mình, em chỉ biết em có thể làm mọi thứ cho anh, em chẳng ngại ngần điều gì, thứ em muốn có đơn giản lắm, nhưng mà, a đã trao cho người con gái khác mất rồi...

Anh chia tay em không một lí do, anh buông mọi thứ với em và anh chưa hề suy nghĩ đến cảm xúc hiện tại của em, anh thoải mái đăng hình hạnh phúc với ngừoi đó, trong khi em từ trước đến nay coi thứ đó là xa xỉ, em thèm cảm giác được anh công khai chuyện tình cảm của chúng mình như anh làm với cô ấy.

Em bỏ qua biết bao người con trai chỉ để đuổi theo, được nắm lấy tay anh, trong khi anh xem tình cảm của em là một trò cười, hằng ngày em cố gắng vui vẻ để quên đi mọi thứ, nhạt nhẽo, thật sự rất nhạt nhẽo, em muốn quên anh ngay lập tức, em không muốn bận tâm đến anh. Trước mặt em anh tỏ ra mệt mỏi, lạnh lùng, khi không có em anh thoải mái cười giỡn, vô tư ôm ấp người con gái kia, em cảm thấy ớn lạnh vì mình đã từng nằm trong vòng tay ấy.




Bỏ em để đến với người con gái đó trong khi em không hề làm gì sai, em hận, nhưng em vẫn không muốn chúng ta ghét nhau, em không muốn anh nói quen em chỉ là tình cảm nhất thời, em chủ động nói chuyện với anh để anh có thể thoải mái hơn, để anh có thể ngẩng cao đầu hơn một chút. Anh vừa nói chuyện vài ba câu với em trên lớp, về nhà em thấy anh đăng hình vui vẻ tại nhà anh với người con gái đó. Ừ thì, anh đã từng rủ em về nhà anh đó, rất may, là nơi đó vẫn chưa có bóng hình em, anh nhỉ?

Em có nên thương hại anh không, chính em yêu cầu anh hãy để cho anh còn chút tự trọng trong trái tim của em, em bỏ qua, em quên mọi chuyện để em tha thứ cho anh, trong khi chính anh lại chà đạp mọi hình ảnh người con trai hiền lành ngày nào trong mắt em.

Em có nên nói chuyện với anh tiếp không như đã hẹn? Tới bây giờ đã chia tay rồi, tại sao em vẫn cảm thấy nghẹn vì anh, vì một người đàn ông tệ bạc như vậy. Chính trái tim em ngày nào cũng đang biện hộ cho anh, để em có thể tiếp tục cảm thấy em không yêu lầm người- mọi thứ vỡ nát.



Tha thứ cho anh là điều em muốn làm, nhưng anh có từng cảm thấy có lỗi với em hay chưa? Anh có từng cảm thấy thương em và không muốn làm em khổ như lời anh từng nói hay chưa? Bây giờ em nhận được sự thương hại của mọi người, trong khi chính anh là người tạo ra sự thương hại mọi người dành cho em, họ biết em yêu anh, và họ biết anh thoải mái hạnh phúc bên người khác và không hề coi em là người anh đã từng yêu.

Em không hề thua kém người khác, ngoại hình, học vấn, mọi thứ. Anh quen em chưa bao giờ em đòi hỏi anh một món đồ nào, em chủ động tài chính, em muốn mình thật đẹp, em muốn anh tự hào vì có được em, chính anh lấy lí do xung quanh em có rất nhiều chàng trai làm anh cảm thấy không yên tâm, em sẵn sàng công khai khi anh trách em nhưng chính anh lại đang dối trá, em không ngây thơ, vô tư như những người con gái khác và em chỉ biết lo cho anh, quan tâm anh và giúp anh có tương lai tốt đẹp, cô ta là người cùng anh dạo chơi, còn em là người dọn đường cho anh. Có lẽ chúng ta khác nhau vì điều đó, anh muốn người nào phụ thuộc và thua anh nhiều thứ để anh cảm thấy hơn họ nhiều mặt. Anh cũng khốn lắm.



Truyen tinh yeu đau đớn đến vậy sao, những tưởng yêu hết mình sẽ được đền đáp, cố gắng hế sức sẽ hưởng được hạnh phúc, thế mà giờ đây chính mình lại ao ước phải chi ta chưa từng yêu, em muốn anh là kỉ niệm đẹp của em, em tích góp những giây phút hạnh phúc nhưng trái tim anh, chưa hề nghĩ về em, chưa một phút giây nào...

Rồi cuối cùng, thương nhau cũng chỉ để đó...


Có những người chỉ cần em tiến lại gần họ một bước, họ sẽ tự khắc thụt lùi lại một bước. À hóa ra em với họ cứ như hai đường thẳng song song trong toán học, chỉ có thể nhìn thấy nhau chứ chẳng thể bên cạnh nhau được. Chuyen tinh yeu của em có bao giờ cắt nhau được?

 Còn trong vật lý, việc yêu họ như cảm giác đang rơi tự do, còn họ là một vật được ném xiên lên và vô tình chạm phải em. Em cứ ngỡ chạm vào nhau một lần thì khoảnh khắc đó sẽ kéo dài mãi mãi nhưng em đã lầm, một tiếng thương, một cú chạm thôi thì làm gì tồn tại được lâu dài anh nhỉ? Rồi cuối cùng cũng chỉ là thương rồi để đó

Tháng 7 của em, anh và cô đơn!!

Em và anh rốt cuộc đến cuối cùng chúng ta cũng gặp rồi lướt qua nhau như người xa lạ giống như 7 tỉ người cũng đang bon chen bước qua nhau ở ngoài thế giới kia. Em cứ ngỡ cả thanh xuân của mình sẽ được đi cùng anh đến cuối đoạn đường, cùng trải qua biết bao nhiêu sóng gió rồi kết thúc của đôi mình sẽ là ngôi nhà nhỏ trên một thảo nguyên đầy nắng với đầy ắp tiếng cười! Em đã từng ngây ngô tin vậy nhưng hóa ra rồi chúng mình cũng là người dưng ngược lối... liệu có phải thân thiết quá cũng sẽ trở nên xa lạ phải không anh. Và có phải nếu trong chuyện tình cảm chỉ một mình em cố gắng, một mình em đau xé lòng với những thương tổn thì đến cuối cùng cũng chỉ là một mình em trơ trọi với những cảm xúc vỡ òa khi nhìn thấy anh đang đàn vòng tay với một người con gái khác. Thế giới này vốn dĩ với em thật buồn cười, cố gắng gặp nhau giữa 7 tỉ người chỉ để chạm nhẹ vào nhau một cái, buông hờ rồi thôi.....



Mưa tháng 7 dai dẳng như rả rít vào lòng em, qua ô kính của tiệm coffee em có thể thấy anh và một cô gái nào đấy. Vẫn là nụ cười ấy, vẫn là bàn tay ấy, vẫn là cái dáng người ấy nhưng giờ đây đối với em thật khó lòng để mà chạm hay nghĩ ngợi tới. Nếu cuộc gặp gỡ của mình xuất hiện như một câu chuyện cổ tích thì đến cuối cùng, nam chính vẫn ở đó còn nữ chính thì đã thay vai từ đời nào. Hóa ra tình cảm của anh và em lâu nay chỉ mình em tự lưu luyến, hóa ra những quan tâm hờ hững của anh lâu nay cũng chỉ là mình em tự ảo tưởng, tự góp nhặt vào rồi bằng với mớ lòng tin chất chồng trong em ấy nó dần lớn lên và nữ chính của cuộc đời anh xuất hiện như đập nát vụn nó. Nhưng em, ngay tới cả lời yêu cũng chưa dám nói ấy thì với tư cách gì em được ghen, được đau lòng hả anh



Khi họ nhắc về anh, em cũng chẳng biết gọi là gì nữa, có thể là người thương chăng? Anh đã dành lòng mình cho ai đó, dành vòng tay mình cho nữ chính... còn em, em lại đi dành tình cảm với những tổn thương chẳng thể lành cho một người, là nam chính.... của người khác. Việc thương anh như tìm một hồ nước lớn thật lớn trên sa mạc. Có cố gắng tới mấy thì cũng chỉ mình em tự loay hoay giữa một vùng đất cát rộng lớn, cũng chỉ mình em đối đầu với những khó khăn của lòng mình rồi dù đau đớn, dù cát nóng làm bỏng chân, dù gió có thổi cát tung tóe tới đau rát cả đôi mắt thì em cũng chỉ là người đứng ở đằng sau để thương anh. Em đã nhìn thấy hồ nước đó trên sa mạc, em đã cố gắng để chạm lấy nó nhưng tới khi chạm phải rồi tất cả hóa ra hồ nước ấy cũng chỉ là do em tự hoang tưởng mà có.



Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Anh biết, với con gái, yêu xa thật khó ...


Đôi khi bên này, gió ngoài trời rất lạnh. Đi bộ trên con đường đầy tuyết và nhìn những đôi khoát tay nhau cùng đi, anh thật sự cảm thấy cô đơn và muốn có em bên cạnh. Những lúc như thế, anh lại càng tin rằng, sự chờ đợi sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.

Hôm nay, em lại giận anh và quyết tâm xóa hết mọi sợi dây liên lạc của cả hai. Và lần nào cũng vậy, chưa đến 2 ngày, em đăng nhập lại và chờ anh xin lỗi. chuyen tinh yeu xa luôn cần sự cố gắng rất nhiều từ hai phía và đôi khi anh rất lo lắng cho em đấy, nhóc ạ!



Anh biết, với con gái, yêu xa chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Nhất là với em, một cô gái nhạy cảm rất cần có ai đó đủ hiểu để vỗ về kịp thời mỗi lần tâm trạng tụt dốc không phanh. Những lúc như vậy lại không có anh ở bên, em chắchẳn sẽ vô cùng cô đơn và có cảm giác không một ai hiểu mình. Nhưng cô gái của anh à, em có nghĩ chính việc xa cách này sẽ làm em mạnh mẽ và kiên cường hơn không nhỉ? Nhớ này, dù có chuyện gì đi nữa, dù khoảng cách xa nhau đến nửa vòng trái đất, dù nửa đêm chuông điện thoại có rung lên, anh vẫn ở đây, sẵn sàng lắng nghe bất cứ chuyện gì. Em an tâm nhé.




Những lúc anh bận, công việc chất thành núi, thời gian ngủ còn rất hạn chế. Dần dần, những tin nhắn của em anh lâu trả lời hơn. Và anh lại một lần nữa, khiến em cảm thấy không an toàn trong mối quan hệ này. Trong cái đầu nhỏ bé bướng bỉnh của em lại suy diễn ra hàng ngàn nguyên nhân chưa từng tồn tại. Nó sẽ khiến tâm trạng của em vô cùng tồi tệ, và nó cũng khiến anh lo lắng cho em rất nhiều. Hãy tin tưởng vào anh, được không em?




Đôi khi bên này, gió ngoài trời rất lạnh. Đi bộ trên con đường đầy tuyết và nhìn những đôi khoát tay nhau cùng đi, anh thật sự cảm thấy cô đơn và muốn có em bên cạnh. Những lúc như thế, anh lại càng tin rằng, sự chờ đợi sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Và khoảng cách sẽ như cơn gió khiến cho ngọn lửa trong tim cả hai cháy càng mãnh liệt hơn.

Chờ anh về. Mạnh mẽ lên em nhé!

Yêu em.







Theo: GUU.vn

Thành công lớn nhất của người đàn ông chính là giữ được trái tim người phụ nữ của mình!


Bởi so với tiền tài, vật chất, hay danh vọng, cái mà một cô gái cần cần hơn cả là sự an toàn từ người đàn ông của cô...


Tôi vẫn thấy những cô bạn của mình nhận được từ người yêu vài câu hỏi đại loại như:

"Nếu bây giờ anh khởi nghiệp, em có sẵn sàng chờ đợi anh không?". Rồi sau đó là một lô một lốc những lý lẽ mà các anh bao biện cho việc ít thời gian quan tâm tới bạn gái của mình. Nào, xin hỏi, khi yêu, người ta có thể dễ dàng bỏ mặc người yêu sao?

Tôi không thích bất cứ một lý do nào đưa ra để quanh quẩn chuyện tình yêu bên lề bế tắc. Công việc bận rộn, những buổi họp hành, những mối quan hệ xã giao,… được cho là nguyên nhân chính của những lần hẹn hò thưa thớt dần. Nhưng sự thật là, khi muốn người ta sẽ tìm cách, còn khi không muốn người ta mới viện lý do. Cho nên, việc một anh chàng nào đó có bận rộn hay không và việc anh ấy có yêu thương người con gái của mình hay không chẳng có bất cứ sự liên quan nào với nhau cả.

Đừng bao giờ ích kỷ nghĩ rằng con gái muốn hạnh phúc thì phải chờ đợi bạn, vì bạn đang đầu tư cho sự nghiệp và tương lai của hai đứa. Nói một cách dễ nghe thì thanh xuân của con gái không đủ dài, so với đàn ông lại càng quá ngắn. Còn nói khó nghe một chút, thì người con gái hy sinh chịu đựng vì một anh chàng ở hiện tại chắc gì đã là người sẽ được hưởng sự sung túc lẫn giàu sang của anh ấy sau này? Và nếu không phải, chẳng ai có thể đòi lại công bằng lẫn những ngày tuổi trẻ mà cô ấy đã cho đi, đúng chứ?



Đa số mọi người đều nghĩ rằng con gái kỳ vọng vào sự thăng tiến của một người đàn ông. Cho rằng cô ấy sẽ vì điều đó mà hãnh diện lẫn tự hào, cũng coi như đó là một tấm vé thông hành chắc chắn cho chuyến tàu hạnh phúc về lâu về dài. Nhưng đó mãi mãi vẫn chỉ là sự áp đặt một cách cổ hủ. Bởi ngày nay, con gái thừa sức kiếm được nhiều tiền! Không đủ nhiều để giàu có hơn ai, nhưng cũng đủ để cô ấy lo cho mình một cuộc đời sung túc.

Con gái bây giờ không còn đặt nặng chuyện tài chính hay trọng trách gánh vác lên vai chàng trai yêu cô ấy nữa. Cái mà những cô gái mong đợi ở một mối tình là sự thấu hiểu lẫn chân thành. Bạn hãy nghĩ đơn giản rằng, nếu bạn không có tiền mời cô ấy một bữa ăn, cô ấy sẵn sàng vì bạn chịu đi ra ngoài cùng cô ấy mà trả hoàn toàn bữa ăn đó. Có thể bạn không có điều kiện cho cô ấy ngồi trên một chiếc xe đẹp như những anh chàng vệ tinh khác vây quanh, nhưng cô ấy vẫn sẵn lòng ngồi sau lưng con xe cà tàng của bạn mà cười tít mắt. Bạn có thấy đó là một điều hạnh phúc không?

Con gái, suy cho cùng, luôn đơn giản đến mức khiến người ta kinh ngạc. Không phải là vì cô ấy mù quáng, không phải vì cô ấy không có tham vọng. Mà là vì cô ấy tin tưởng vào con tim cũng như cảm giác của mình. So với tiền tài, vật chất, hay danh vọng, cái mà cô ấy cần hơn cả là sự an toàn. Nếu bạn là chàng trai mang đến cho cô ấy cảm giác được an toàn và thoải mái, cô ấy có thể bất chấp mọi điều mà ở lại cạnh bên.



Đừng vì mải mê kiếm tiền mua cho cô ấy một thỏi son mà quên đi việc ngắm nhìn nụ cười của cô ấy mỗi ngày. Son, cô ấy có thể tự mua được cho mình, nhưng người để thưởng thức chúng thì mãi không.

Đừng vì mải mê kiếm tiền mua cho cô ấy một cái áo mới mà quên đi rằng thực ra cô ấy thích một vòng tay ôm hơn là sự ấm áp phủ bên ngoài. Bởi áo mới rồi sẽ phải thay phải cởi, nhưng vòng tay dành cho cô ấy thì mãi không.

Đừng vì mải mê công việc mà bỏ bê cô ấy, cho rằng sau này sẽ có thời gian bù đắp sau. Bởi trong quãng thời đó, sẽ có người thay bạn lắng nghe cô ấy mỗi ngày. Khi cô ấy cần, người đó ở cạnh, còn bạn thì mãi không.

Nên nhớ, bạn có thể thành công trong hai năm, năm năm, thậm chí mười năm sau. Nhưng người con gái bên cạnh bạn không thể chờ đợi mòn mỏi ngần ấy năm trời để nhận được sự quan tâm muộn màng nơi bạn. Tình yêu là luôn luôn song hành, là đi cùng nhau, vững chãi, dài lâu.

Đừng bao giờ ích kỷ bắt cô ấy đứng chôn chân chờ đợi bạn, còn bạn thì xốc nổi chạy về phía đường xa vô tận. Lúc bạn quay lại hỏi han vài câu thừa thãi, rằng em có mỏi chân không? Thì cô ấy đã quỵ ngã mất rồi. Cũng đừng cho rằng lúc bấy giờ bạn cõng cô ấy trên vai thì bạn ra dáng đàn ông khi vừa đạt đỉnh cao sự nghiệp, vừa có được người con gái mình yêu. Thực chất, bạn chỉ là một kẻ hèn khi bỏ mặc người yêu mình để chạy theo tiền tài vật chất. Và đương nhiên, cô ấy cũng không còn cần bạn nữa!



Nên nhớ, những cô gái hiện đại bây giờ thừa giỏi giang để cùng bạn gánh vác, thừa kiên nhẫn để đôi co với bạn vài lẽ đúng sai trên đời. Nhưng cô ấy cũng thừa yếu đuối và cảm thấy chạnh lòng khi bạn vô tâm hờ hững. Cho nên, thà cô ấy tự kiếm tiền, tự nuôi thân ung dung tự tại mà có được tình yêu, còn hơn để cho người đàn ông của cô ấy vì đồng tiền mà trở nên lạnh nhạt, bạc bẽo.

Thế mới nói, muốn có được một cau chuyen tinh yeu dài lâu, bền chặt thì hãy trân trọng người con gái ở cạnh bên mình!

Vì sao chúng ta lại yêu - vì những lý do đơn giản.


Tình yêu thì đâu cần có lý do gì quá lớn lao. Thực ra, trái tim của bạn vẫn có thể đập thình thịch lên vì một người chỉ vì những điều vô cùng đơn giản và vụn vặt trong cuộc sống này.


Đó là những đoạn tin nhắn thú vị vào mỗi tối, người đó quan tâm và muốn biết về một ngày hôm nay của bạn đã như thế nào.

Bạn say sưa kể về một ngày của mình, còn người đó thì chân thành lắng nghe câu chuyện của bạn. Mỗi lần nói chuyện với người đó đều đem lại cảm giác thoải mái, bình yên sau một ngày thật dài lăn lộn ngoài xã hội cho bạn.



Người đó luôn muốn biết một ngày của bạn đã như thế nào, sẵn sàng nghe bạn kể lể suốt cũng không hề mệt mỏi hay chán nản. Chỉ có thế thôi mà bạn càng ngày càng yêu thương người đó vô cùng.

Không hiểu tại sao mà người đó luôn xuất hiện đúng lúc, đúng thời điểm mà bạn cần giúp đỡ, bạn muốn tam su.

Bạn nhớ là vào một ngày trời mưa, người đó đột nhiên xuất hiện ở chỗ bạn mà không báo trước. Trên tay anh ta cầm cây dù và nhìn bạn mỉm cười: "Để anh đưa em về nhé". Ngày mưa nặng hạt phiền phức, bỗng vì sự xuất hiện chu đáo của ai đó mà trở nên đáng yêu và đẹp đẽ lạ kỳ.



Hay những ngày trời bỗng nhiên đổ gió thật lớn, người đó vội vàng đi ngược lại và đứng chặn hướng gió để che chắn cho bạn. Bạn đưa tay vén lại tóc, người đó nhìn bạn và mỉm cười. Tự nhiên bạn cảm giác trong lòng thật bình yên và mãn nguyện.

Những việc ngớ ngẩn mà bạn làm, người đó đều muốn cùng bạn thực hiện.

Khi xem phim ở rạp, bạn thích ngồi ở hàng A, hoặc ngồi ở tận hàng ghế xa nhất, hay đợi cho bộ phim chiếu đến nỗi không còn gì để chiếu. Người người đều ra về từ lúc bộ phim kết thúc, cả rạp không còn ai, chỉ còn bạn ngồi xem đến tận phần đuôi băng, người đó thì cùng bạn tận hưởng.

Bạn uống một ly sữa nhưng không thích thạch, thay vì dặn người bán ngay từ đầu không lấy thạch, bạn vẫn gọi một ly bình thường rồi sau đó dùng muỗng múc thạch bỏ ra ngoài. Bạn thích ăn những món có sợi như mì, bún, phở nhưng lại thích dùng muỗng, ăn những món lỏng như cháo, súp thì dùng đũa, bạn thích mình trở nên kỳ quặc và cảm thấy vui vẻ khi làm thế.



Người đó đều không tìm cách để thay đổi sự kỳ quặc này của bạn mà luôn ở cạnh, còn cùng bạn thực hiện những điều kỳ quặc này cho có đôi có cặp nữa. Sự chân thành của người đó không chỉ khiến bạn cảm thấy được yêu thương mà còn làm cho bạn luôn được vui vẻ và thoải mái.

Cả hai đều hiểu rằng càng ở cạnh nhau sẽ càng được ấm áp và hạnh phúc.

Chỉ cần bạn ngồi đây và người đó ngồi đối diện, cả hai có thể nhìn nhau suốt một buổi và không nói gì thì cũng được. Bạn vẫn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp vô cùng, vì người bạn cần đang ngồi đó, loay hoay làm chuyện gì mà có thể bạn không biết cũng chẳng sao.



Mỗi khi cần, bạn chỉ gọi "Anh" và người đó sẽ liền quay đầu lại ngơ ngác nhìn bạn trả lời "Anh đây". Cái tiếng "Anh đây" thật kỳ diệu, đến nỗi chỉ cần nghe đã thấy mọi điều khó khăn, bất lực trong đời đều biến tan đi lập tức.

Luôn ủng hộ mọi quyết định cuối cùng của nhau dù nó có dẫn đến kết quả không như mong muốn.

Bạn luôn ủng hộ người đó thực hiện những việc mà mình tin tưởng, người đó cũng vậy. Cuộc đời vốn vô thường và không ai biết trước được chuyện gì xảy ra. Chúng ta hãy cứ theo đuổi những gì mình mong muốn và tin tưởng, đến cuối cùng dẫu như kết quả có không như ý muốn thì cũng chẳng sao cả.



Nếu bạn làm sai, đến cuối cùng sẽ có người đó cùng bạn sửa sai và làm lại mọi thứ từ đầu. Luôn bên cạnh, ủng hộ và nâng đỡ nhau chính là điều đơn giản nhưng lại khiến cho tình yêu ngày càng mãnh liệt và nồng nàn.

Thật khó để em có thể quên anh...



Có những ngày, em cần được yêu thương, và anh luôn luôn là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí em. Vì yêu quá nhiều để rồi người đau khổ nhất lại là em. Tự trách mình khờ, mình quá tin anh nhưng em không thể điều khiển được con tim mình ngừng yêu anh, và giờ đây, quên anh là điều em không thể...


Có những ngày, em cần được yêu thương, và anh luôn luôn là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí em. Vì yêu quá nhiều để rồi người đau khổ nhất lại là em. Tự trách mình khờ, mình quá tin anh nhưng em không thể điều khiển được con tim mình ngừng yêu anh, và giờ đây, quên anh là điều em không thể...



Xa nhau bao lâu rồi mà em vẫn không thể quên được anh cho dù anh là người đã rời bỏ em, rời bỏ tình yêu em dành cho anh. Em đã quá ảo tưởng khi nghĩ về một ngôi nhà màu hồng tràn ngập tình yêu cùng anh và những đứa trẻ đáng yêu, tinh nghịch. Bởi coi phim Hàn Quốc nhiều quá mà em đâm ra mơ mộng, hạnh phúc khi anh làm cho em vui bằng những điều rất giản dị mà không kém lãng mạn. Hương vị cháo ngày ấy anh làm mỗi khi em ốm đau vẫn còn thoang thoảng nơi đây. Hình ảnh một người con trai lội mưa đội gió để mua cho em từng viên thuốc cảm động đến nhường nào. Và còn là những cái ôm, những nụ hôn nồng nàn, những lời động viên, an ủi mỗi khi em thất bại, mỗi khi em buồn, mỗi khi em suy nghĩ vẫn vơ.



Cùng với những lời chúc ngủ ngon mỗi tối thì anh như chiếc đồng hồ báo thức cho em vào mỗi sáng thức dậy. Mỗi lần em giật mình tỉnh dậy trong đêm, em lại gọi tên anh như một thói quen. Em đưa đôi tay kiếm tìm anh nhưng sao đôi tay ấy vẫn lạnh lẽo và cô quạnh. Đôi mắt trĩu nặng, mờ nhòa tìm hình bóng anh và rồi em lo sợ, em sợ rằng khi ngủ dậy em sẽ không được nghe tiếng báo thức từ giọng nói ngọt ngào, đàn ông của anh nữa.

Ký ức ùa về, vẫn hình dáng ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy nhưng sao em thấy lạ quá, anh nhìn em đầy ái ngại và xa lạ khiến trái tim em như muốn rỉ máu, không còn vùng vẫy, rộn ràng và "kiêu sa" như trước nữa. Sống mũi cay xòe, nước mắt lại rơi, mặn đắng nơi đầu lưỡi và chua chát trong tận đáy lòng. Anh từng nói sẽ yêu em mãi mãi nhưng tình yêu đó biến mất nơi đâu? Càng nghĩ em lại thấy tim mình quặn thắt, như ai đó bóp chặt cứ đau lên từng cơn dai dẳng, âm ỉ và không nguôi.



Đã có lúc em vùng dậy, bỏ chạy trong đêm chỉ để tìm lại hình ảnh của anh và em, những nơi anh thường đưa em đến, những con đường có in dấu chân đôi ta, những cái ôm, hôn ngọt ngào nhưng trước mắt em chỉ là một mảng đen mờ ảo, u tối, não nề. Tâm hồn em như chết lặng, chỉ còn lại anh và một mảng màu đen xám xịt...



Một trận mưa lớn, tầm tả kéo đến không báo trước. Đưa mắt nhìn lên bầu trời, em đã không còn thấy ngàn sao lấp lánh mà khi xưa tụi mình hay đếm cùng nhau, không còn thấy một ngôi sao to bự và một ngôi sao nhỏ bé ở bên nhau nữa rồi. Trời đang trêu cười em hay đang thương em đây?

Em tự nhủ với lòng mình sẽ quên anh đi, nhưng càng cố quên thì em lại càng nhớ. Nhớ một người đã rời xa ta, nhớ một người đã vô tâm, nhớ một người làm em đau, nhớ một người mà biết rằng người ta không nhớ đến mình nữa. Có quá bất công không khi ở tuổi 22 tươi đẹp này, em lại chông chênh, thất tình và quẩn quanh trong một mớ ký ức nhạt nhòa về anh...Chuyen tinh yeu chúng mình đã trôi qua như vậy sao ???

Yếu đuối, mạnh mẽ cho ai xem ?


Có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã vì gánh nặng gia đình chưa? Có bao giờ cô giật mình sợ hãi chính cơn tức giận của cô chưa? 

Có bao giờ cô thoáng thấy buồn khi nhìn quanh quất quán cafe, chỉ mình cô lẻ loi chưa? Có bao giờ cô vừa chạy xe dưới mưa vừa khóc tủi thân chưa?

Trên đời này chỉ có thuyết tương đối, nên con gái ơi, chẳng việc gì phải cố gắng gồng mình, mạnh mẽ đến hoàn hảo. Cô yếu đuối cho ai coi? Vậy cô mạnh mẽ cho ai coi?

Cô chỉ cần sống cho thoải mái là được. Mức thoải mái mỗi người mỗi khác. Nhưng đôi khi cũng có những điểm chung lắm.

Cô cứ gồng mình lo lắng cho gia đình, vì trách nhiệm cô là thế. Cô cứ hung dữ lên, giương vuốt ra khi ai hiếp đáp cô, vì chẳng ai có quyền chà đạp cô cả.



Cô cứ lọt thỏm cô đơn nơi góc quán cafe, vừa nhấp vài ngụm cafe đen, vừa nghe giọng Tuấn Ngọc trầm trầm hát "... Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa...". Hay nghiền ngẫm cuốn Pháo Đài Số của Dan Brown cũng được.

Cô cứ kiêu hãnh cưỡi con ngựa sắt của mình ngày ngày đi làm; cuối tuần hay dịp lễ thì quần jean, áo thun phượt thả ga. Cuộc sống ngắn ngủi mà, cứ tận hưởng.



Nhưng, con gái à, bất kể điều gì, thì luôn kèm chữ nhưng.

Có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã vì gánh nặng gia đình chưa?

Có bao giờ cô giật mình sợ hãi chính cơn tức giận của cô chưa?

Có bao giờ cô thoáng thấy buồn khi nhìn quanh quất quán cafe, chỉ mình cô lẻ loi chưa?

Có bao giờ cô vừa chạy xe dưới mưa vừa khóc tủi thân chưa?

Hay có bao giờ cô vừa đẩy chiếc xe xẹp bánh vừa ước rằng phải chi người đẩy xe là người yêu của cô hay chưa?



Có bao giờ cô bệnh, cô tủi thân đến rơi lệ, khi tin nhắn cô nhận được chỉ là đồng ý cho cô nghỉ phép của ông sếp hay chưa?

Thế nên, con gái à, mạnh mẽ rất tốt, nhưng cho ai coi? Tự bản thân cô cũng có lúc mệt mỏi, mong muốn được tựa vào ai đó mà.

Vậy,

Cô hãy lo cho gia đình bằng 3/4 sức lực của cô thôi, chừa 1 phần cho bản thân cô nhé. Chứ đến khi cô ngã gục xuống vì kiệt sức thì không ai kham nổi hết.

Cô cứ lên tiếng khi bị ức hiếp, nhưng đôi khi, đừng kìm những giọt nước mắt rơi ra. Để người đời biết rằng, cô cũng là con gái đấy, cuộc đời nhẹ nhàng xíu đi.

Lâu lâu, cô nên đổi sang cafe sữa hay sinh tố đi, chuyển ra cái bàn ngập nắng mà ngồi. Vừa uống sinh tố vừa nghe Ngọc Lan du dương "Ngày anh bước vào đời, có tiếng chim ca hân hoan trên khung trời xanh tuyệt vời...". Hay cô chuyển sang nghiền ngẫm Bảy ngày cho mãi mãi của Marc Levy, rồi cứ mơ mộng một ngày nào đó cô lại gặp Lucas, còn cô là Zofia đẹp tuyệt trần.



Sáng cuối tuần đẹp trời nào đó, cô nên diện một cái áo dây vải phi với cái chân váy dài quá gối, dạo bộ ở khu nhà thờ Đức Bà hay công viên nào đó, biết đâu được lại vô tình chạm phải ánh mắt của anh chàng Lucas nào đó.

Cô cứ yêu đi, có một chuyen tinh yeu đẹp, rồi cứ thoải mái nhõng nhẽo với người yêu. Chỉ là đừng quá lố. Cứ trùm mền con ngựa sắt của cô ở nhà, ôm eo người yêu mà phượt khắp nơi. Hay có khi lại kéo vali, ngồi trên chiếc Boeing sang thăm Cung điện Mùa Đông.



Mưa gió trở trời gì, cô cứ cho cơ thể yếu đi một xíu, gồng mình làm gì. Rồi đợi ai đó, dù chỉ là tin nhắn "Chiều làm về, anh mua cháo cho em ăn nha".

Cô cứ gom góp từng hạnh phúc nhỏ đó lại, sau này về già, cô còn có một thời thanh xuân đáng nhớ chứ.

Con gái sẽ có rất nhiều lần cảm thấy cô đơn, hờn tủi; nên đừng mạnh mẽ quá. Hãy cứ mơ mộng, yếu đuối đi con gái. Rồi cô sẽ hạnh phúc.

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

Tháng 8, mùa nhớ, mùa yêu



Thu về. Có những ngày rất mưa. Còn anh thì rất nhớ. Nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy. Bàn tay em nhỏ ướp đầy hương hoa. Anh ngơ ngác nhìn ngỡ em là tinh khôi.
Tháng 8 thu về, có khoảng trời xanh thế.

Từ độ đất trời khẽ chuyển mình trong những cơn mưa chiều nặng hạt. Mưa buồn cho lòng ai quay quắt, hanh hao. Anh lặng ngắm những giọt mưa rơi bên thềm cửa. Còn đó, giọt cà phê tí tách, cuốn sách cũ, góc quán quen. Chỉ có em là không ở lại. Em à! Thu về rồi đấy.

Tháng 8 thu về, mùa nhớ, mùa yêu.

Thu gõ cửa. Nắng hanh hao, gió hanh hao. Như lòng người lúc vơi lúc cạn, thu chùng chình đi qua ngõ. Từ lúc em đi, ngõ nhỏ không mùa đợi bước chân em lại. Thấm thoắt đất trời lại trở mình sang Thu. Em nói với anh rằng mùa thu là mùa của những ước mong. Giờ mình anh miên man mơ về những mùa thu đã qua.



Mơ những lần chạm tay, gió cười thật khẽ.

Mơ những đêm xao xác lá, dai dẳng những nhớ thương.

Mơ những lần hẹn hò, má em hồng, nắm chặt tay anh qua bao góc phố.

Mơ những ngày gió về. Ấm lắm những vòng tay. Xác lá rơi rơi vàng hoe mái tóc.

Thu về. Có những ngày rất mưa. Còn anh thì rất nhớ. Nhớ những đêm hoa sữa rơi đầy. Bàn tay em nhỏ ướp đầy hương hoa. Anh ngơ ngác nhìn ngỡ em là tinh khôi.

Thu về. Lá bay bay. Trời trải lá vàng cho gót ai bước nhẹ. Anh nhớ góc phố mình chia tay độ trước. Em đi giữa mùa yêu. Bỏ mặc anh về giữa nồng nàn, giữa đắm say. Chuyen tinh yeu chúng mình đã trôi về đâu?

Chiều nay, mình bước chân anh trên con đường dài rụng lá, nghe Hà Nội hát những bản tình ca. Bất giác có bóng ai mơ hồ lướt qua nơi chốn cũ. Có phải thu này mang em về với anh.

Em đã từng mơ thấy anh trong giấc mơ của mình không?



Đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy trong một bộ dạng rách rưới nằm dưới đất...



Mỗi lần nhìn cô ấy, tôi luôn nhủ thầm như vậy. Vẫn là hai con người xa lạ, mặc dù chúng tôi đã kết hôn gần 2 tháng rồi.

Chuyen tinh yeu của chúng tôi bắt đầu vào một buổi chiều tối. Khi đó tôi đi làm về trễ, tôi là nhân viên văn phòng quèn của một công ty xuất nhập khẩu thủy sản, lúc đó vì muốn về sớm hơn một chút để chuẩn bị một buổi tối lãng mạn cùng cô bạn gái mới quen của mình. Tôi đi ngang một căn nhà bỏ hoang với một chút hồi hộp, bởi vì tôi có chút gì đó sợ ma, hơi sợ thôi, nhưng cũng đủ cho tay chân tôi rung lên. Lúc đó có tiếng gì đó khe khẽ, tôi lại gần hơn và phát hiện một cô gái đang nằm dưới đất với quần áo rách rưới. Tôi vội chạy lại lấy áo khoác ngoài khoác cho cô gái đó và đỡ cô gái ngồi dậy. Nhìn vẻ mặt còn mê man là tôi biết có chuyện chẳng lành đối với cô gái này rồi. Tôi định bỏ đi nhưng lương tâm tôi không cho phép như vậy. Cô gái đó mở mắt ra với chútgì đó hoảng loạn. Rồi bình tĩnh thốt lên bằng một hơi thở yếu đuối:

- Anh... "ấy" tôi hả?

Tôi hoảng hốt xua tay và chối bằng những từ ngữ tôi có thể nghĩ ra ngay lúc đó:

- Gì thế, ân nhân của cô, sao lại nói như vậy? "ấy" cô hồi nào, tôi có quen cô đâu?

Cô gái đó khép nép hơn và bình tĩnh hơn một chút, có lẽ cô gái đó nhìn vẻ lúng túng của tôi và vẻ chân chất của tôi nên không còn e dè nữa. Có lẽ cô gái đó nhìn thấy tôi không phải là một người xấu, bởi vì tôi chỉ là một nhân viên bình thường, với một ước mơ bình thường thì làm sao làm những chuyện như vậy được.

Nhưng cũng từ đó, cuộc sống tôi đổi sang một trang khác, mọi thứ rắc rối bắt đầu phát sinh ... vì một người con gái xa lạ

......

Hai tuần sau đó, một người con gái tôi chưa từng gặp mặt, và thậm chí tôi không biết gọi tên là gì cứ đeo bám tôi. Cứ cho rằng tôi "ấy" cô và bắt tôi phải chiu trách nhiệm. Mẹ tôi vốn là một người dễ dãi nên cứ nói những lời khiến tôi nản lòng:

- Gạo đã thành cơm, thì con... tới luôn đi!! ^^

Còn cô bạn gái tôi mới quen cũng vì lí do này mà không muốn gặp mặt tôi nữa. Một tin nhắn cũng không nhận được từ khi phía cô ấy. Tôi lâm vào hoàn cảnh éo le chẳng biết chuyện gì.

Và tình trạng ấy cứ thế mà tiếp diễn cho đến khi cha mẹ cô ấy đến gặp mẹ tôi khi tôi còn đang làm việc trong công ty. Tôi không biết họ trao đổi như thế nào, và tôi cũng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra với tôi nữa. Nhưng tâm trạng của tôi bồn chồn lo lắng, vì biết rằng sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Khi tôi về đến nhà như mọi ngày, mẹ tôi bình thường sẽ làm bà tám với hàng xóm của mình, và để bữa cơm làm sẵn trên bàn, nhưng hôm nay bữa cơm vẫn còn đó, và đặc biệt mẹ tôi ngồi sẵn chờ tôi...

- Con ngồi xuống đi!

Tôi thắc mắc nhưng vẫn đi một hơi lại gần mẹ tôi và vinh lấy vai mẹ mình.

- Mẹ kính yêu định nói gì à?

- Con ngồi xuống đi, Mẹ có chuyện nói với con!!!

Tôi cỡi áo khoác và treo lên móc gần đó, và ngồi xuống cho mẹ tôi hỏi chuyện mình. Tâm trạng tôi bồn chồn lo lắng

- Con lỡ sai lầm với Nhiên thì con nên chịu trách nhiệm của mình chứ, sao con lại trốn trách lâu như vậy?

Tôi há to mồm mình ra và cứng họng không thể đóng lại được. Tôi hốt hoảng

- Con nói với mẹ mấy lần rồi, con đâu phải loại người đó mẹ! Mẹ không tin con à?

- Đôi khi cũng có sai lầm mà con!Mẹ tôi im lặng một chút và đưa ra một quyết định:

- Cha mẹ Nhiên đã qua nhà mình và nói ý định rồi! Con lo nhận lời đi, không thì lớn chuyện, mẹ cũng lớn tuổi rồi không muốn rắc rối lao vào nhà mình.

Tôi sững sờ và chợt nghĩ "Nhiên là ai? rồi trách nhiệm? rồi ý định? ý định gì?". Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến mẹ mình và những gì liên quan đến cô gái đó.Tôi chợt nghĩ tới những gì tôi trải qua như một câu chuyện cổ tích. Và rồi tôi dịu giọng lại, tôi lại vịnh vai mẹ mình một lần nữa rồi ôn tồn nói:

- Vậy yên tâm đi mẹ... mẹ muốn làm gì thì làm, con không có ý kiến

....................

Nhiều lúc dù hà khắc với bản thân của mình thế nào, nhưng một lần dễ dãi với bản thân và đánh cược số phận cũng là một điều hạnh phúc...

Và giờ mọi thứ diễn ra của tôi như một bộ phim có kịch bản sẵn. Tôi đã có vợ và như người ta thường nói, đó là "đốt cháy giai đoạn" bản thân tôi đã hiểu rõ thế nào là đốt cháy giai đoạn và thế nào là phòng ngủ có hai ngăn. Đó là yêu cầu của cô vợ mà giây phút đầu tiên gặp mặt nói rằng tôi "ấy" cô ấy. Và cứ thế mà đeo bám tôi. Nhưng tôi vẫn không hiểu được chuyện gì đã xảy ra với thành viên mới trong gia đình mình.

Sau hai tháng, cô ấy vẫn luôn sống khép mình và ít nói chuyện. Tôi đi làm suốt ngày nên không có nhiều thời gian để tìm hiểu người con gái này. Tôi chỉ biết mỗi buổi sáng, trước khi đi làm, cô ấy chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi và biến mất dạng, không kịp nói lời nào. Nên tôi không có dịp ngồi lại nói chuyện, lúc về nhà, cơm chiều đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng vẫn không nghe được giọng nói của cô ấy. Và buổi tối, tôi khẽ gọi:

- Em ngủ chưa?

Rất nhiều lần như vậy, nhưng chưa bao giờ có câu trả lời. Rồi một ngày, vẫn câu nói ấy, thì bên ngăn kia, có tiếng trả lời:

- Em ngủ rồi!!

Tôi trở mình và nhìn về phía vách đang ngăn cách tôi và cô vợ hờ của mình, trong lòng tôi vui lên một chút, có lẽ là cô ấy đã mở lòng mình ra...

Vào một ngày chủ nhật, một số người bạn năm 12 của tôi ghé chơi. Nên tôi vào bếp và chuẩn bị một số món đãi bạn. Cô ấy và mẹ tôi cũng xuống bếp, đó là giây phút đầu tiên 3 người trong 1 gia đình tụ hợp lại cùng làm việc. Tôi có gì đó vui hơn. Khi tôi với lấy cây dao thì cô ấy cũng với lấy dao nhưng nhìn về hướng khác. Nên cằm luôn cả tay tôi, tôi tức cười:

- Em định lấy tay anh thái hành à?

Cô ấy giật mình và chạy vào phòng không nói tiếng nào. Tôi và mẹ tôi bỡ ngỡ vì hành động mắc cỡ như vậy. Mẹ tôi ngạc nhiên:

- Lần đầu tiên nắm tay hả con?

Tôi gật gù khiến mẹ tôi tròn xoe con mắt. Rồi tôi đánh trống lãng:

- Con đi mua thêm đồ, mẹ làm một mình đi...

Tôi phóng vội ra ngoài với tâm trạng rạng rỡ hơn. Thì ra tôi có một cô vợ đáng yêu đến như vậy, nhưng rồi tôi lại buồn hơn khi nghĩ về tình cảnh hiện tại, có lẽ cô ấy vẫn còn cảm giác sợ hãi sau lần đó...

Vào một ngày nọ, công ty tôi có việc đột xuất nên được nghĩ một buổi. Tôi ghé siêu thị và mua một số đồ ăn nhẹ về nhà. Lúc này nhà vắng tanh, mẹ tôi thì có lẽ đi nói chuyện với hàng xóm, còn vợ hờ của tôi thì không thấy, có lẽ là về nhà cha mẹ ruột mình chơi rồi.

Tôi vào phòng mình nằm nghĩ và chợt nhìn qua ngăn của cô ấy. Trí tò mò của tôi lại dâng cao, tôi lấy hết can đảm của mình đi qua bên đó. Đột nhiên cảm giác tội lỗi của tôi dâng lên khiến tôi muốn thoát khỏi căn phòng đó nhanh chóng. Tôi chợt nhìn thấy một quyển nhật ký để trên bàn khiến tôi dừng chân lại. Tôi ngồi xuống và thử lật ra xem, chỉ thoáng qua thôi, không đọc nhiều đâu, đó là ý nghĩ của tôi. Và tôi chợt bối rối khi đọc trang mới nhất "Cằm nhầm tay anh ấy, à không, chồng của mình, cảm giác sao sao đó!", "anh ấy là một người tốt!", "Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, mình biết rằng anh ấy sẽ chở che mình suốt đời....","Em vẫn chưa đủ can đảm, đối diện với anh, thông cảm cho em!"

Tôi gấp quyển nhật ký lại rồi đi về ngăn của mình và ngủ thiếp đi. Tôi không biết mình ngủ bao lâu, nhưng bên tai tôi vẫn còn nghe giọng ai đó khẽ nói với tôi:

- Anh đọc nhật ký của em à?

Tôi khẽ trả lời trong vô thức:

-Ờ, vô tình thôi

........

Tôi mở mắt mình ra và điều bất ngờ khiến tôi không tin vào mắt mình:

- Anh đang mơ sao? Vách ngăn đâu rồi?

Cô ấy không nói gì mà hỏi lại tôi:

- Có phải, mỗi lần nhìn em, anh hay hỏi em "có bao giờ trong giấc mơ, em nghĩ đến anh?"

Tôi đỏ mặt mình và trách cô ấy:

- Em đọc nhật ký anh à?

- Như anh thôi, huề nhé!Cô ấy nói tiếp:

- Mà anh giấu kỹ quá, em quét dọn và vô tình thấy dưới đáy trong ngăn kéo tủ! Không ngờ anh lãng mạn như vậy?

Tôi cười:

- Hôm nay em uống lộn thuốc rồi à! Sao lại nhiều chuyện như vậy? Hay là em say nắng anh? Em không biết là lúc anh còn học đại học, có cả khối cô gái theo anh, nhưng anh chưa bao giờ để ý tới đó, em biết không?

Cô ấy cười hả hê, ném quyển nhật ký về phía tôi. Tôi nhận ra quyển nhật ký của mình. Và tôi biết rằng cô ấy đã đọc hết những gì tôi viết trong đó, và những lời nói vừa rồi chỉ là khoa trương. Bởi vì thời sinh viên đại học, tôi chẳng qua là một tên mọt sách ham học, chưa bao giờ yêu một cô gái nào.Cô ấy lại gần tôi hơn và khẽ ngồi xuống chống cằm lên giường. Cô ấy trầm ngâm một lúc và thì thầm:

- Chắc là anh không để ý tới em...

Nghe những lời như vậy, tôi có cảm giác như đã từng nghe giọng nói ở đâu đó lâu rồi. Có lẽ tiếng nói ấy có ấn tượng mạnh với tôi rất lâu, nhưng nhất thời tôi không nhớ ra được. Tôi nhìn kỹ cô ấy, đây là lần đầu tiên tôi nhìn kỹ cô ấy từ khi cưới cô ấy đến giờ. Tôi chợt nhớ ra một khoảng khắc, mà có lẽ trong đời tôi khó mà quên được.

Noel năm đó, khi tôi là sinh viên năm cuối, có một cô gái đeo một cặp kính dày cọm với hai cái bím tóc rất dễ thương. Cô gái đó chặn đường tôi và gửi tôi một tấm thiệp noel, tôi bỡ ngỡ nhưng tôi không đón nhận, tôi gạt qua một bên:

- Thôi khỏi, cám ơn nhé!

Cô gái đó lại chặn đường tôi và nói với một vẻ nài nỉ:

- Chỉ là một tấm thiệp làm kỷ niệm thôi anh, anh nhận cho em vui được không?

Tôi vội đi và quay lại cười với cô ấy một lần rồi đi thẳng ra trường, để lại cô gái đó đứng thẫn thờ.Giờ thì tôi mới nhận ra cô gái ấy chính là vợ tôi. Nhưng vẫn chưa chắc chắn lắm.

- Em.. cô học sinh kính cận, và hai bím tóc.. phải ko?

Cô ấy gật đầu và tựa vào tôi:

- Lúc đó em thất vọng, nhưng em chưa bao giờ bỏ cuộc...

Tôi chợt thất thần. Rồi nhủ thầm: "Có lẽ em không biết, lúc đó cha anh vừa qua đời, kinh tế khó khăn lắm! Nên anh không dám nhận bất cứ tình cảm của ai... sau ngày hôm đó anh vẫn nhớ tới cô gái kinh cận đó, bằng chứng là tới giờ anh vẫn chưa quên được khuôn mặt đó".Thì ra tôi đã sống trong hạnh phúc nhưng tôi chưa bao giờ nhận biết được. Còn cô ấy, vợ tôi đã vượt qua được giây phút đau khổ trước kia và sống lại. Tôi đặt lên môi cô ấy một nụ hôn kéo dài và lặng lẽ không nói gì. Và từ đó vách ngăn đã không còn tồn tại trong hai chúng tôi.

Thế giới xanh bạc hà của chúng tôi



Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.




Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.

Tôi muốn ngồi cạnh ai đó... ở một nơi rất nhiều cây xanh rất to, rất cao. Chúng to đến mức và cao đến mức dệt được cả một bầu trời màu xanh bạc hà dịu mát phía trên chúng tôi, lấp lánh nắng, lao xao gió. Bầu trời bao bọc chúng tôi, rộng lớn và khoáng đãng, riêng tư và tự do. Chúng tôi ngồi trên rất nhiều những chiếc lá màu xanh bạc hà, những chiếc lá vừa rời cành, còn mềm mại và mát rượi...

Tôi muốn ngồi cạnh ai đó ... nhắm mắt. Và nếu có thể, tôi sẽ nín thở... thật lâu. Càng lâu càng tốt. Để bản thân không còn nhận ra sự hiện diện của mình nữa mà chỉ có người đang ngồi cạnh tôi thôi. Tôi cần biết người-đang-ngồi-cạnh-tôi đang ngồi cạnh tôi.



Tôi muốn tay chạm tay với một ai đó... tôi không rõ người đó là ai, cũng không rõ người đó sẽ là nam hay nữ.

Tôi muốn chạm tay với một ai đó... 5 ngón tay của hai bàn tay chậm chậm đứng lại bên nhau, đối diện nhau... thật gần, thật gần. Tôi muốn biết, hơi ấm từ bàn tay tôi và hơi ấm từ một bàn tay khác... có khác nhau không. Tôi muốn biết, khi tôi chạm vào bàn tay của một ai đó và lúc đó chúng tôi đang ở trong thế giới xanh bạc hà yên tĩnh của riêng chúng tôi, thì tôi có thể bắt được nhịp trái tim người đó hay không. Thế có nghĩa là người đang ngồi cạnh tôi sẽ là một người có thật, với một trái tim đập đều đặn, mạnh mẽ và ấm áp...

Tôi muốn tựa vào ai đó... và bắt đầu hít thở, trong thế giới xanh bạc hà của chúng tôi...bắt đầu cho chuyen tinh yeu nào đó.