Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

Có khi dành cả đời chỉ để quên đi một người...



Chuyen tinh yeu, nếu thoã mãn, cả hai sẽ đi dến một kết cục tốt đẹp, còn nếu không, chữ hận đến rất nhanh.

 Yêu- hận ranh giới mỏng manh, nhưng tất cả chỉ vì con tim đã trao trọn niềm tin quá nhiều, cho một kẻ phụ bạc.

Thời gian trôi qua, cô gái mang đầy nỗi đau trong tim, đang hằng ngày tập sống quen với hiện tại, một cuộc sống không còn chữ hy vọng, chờ đợi vào ngày mai sẽ hạnh bên anh ra sao, sẽ vui vẻ như thế nào khi sánh bước cùng anh. Những lần chúng ta nhìn nhau cười ngại ngùng, những giờ cãi bướng đôi co những chuyện không đâu, những lúc anh ôm em thật chặt và nói ngủ ngoan.... Em tự nhắc mình không được nhớ đến anh nữa, tuyệt đối không được nhớ, thế mà sao, đêm nào em cũng không chợp mắt được, chỉ vì người con trai làm em tổn thương đến đau đớn như thế này.



Em oán trách, em hận, nhưng mà, tình cảm làm sao có thể chấm dứt, kỉ niệm làm sao có thể nhanh chóng phai nhòa, khi đối với em anh là tất cả, trong tình yêu em điên lắm phải không, em chỉ biết yêu anh hết mình, em chỉ biết em có thể làm mọi thứ cho anh, em chẳng ngại ngần điều gì, thứ em muốn có đơn giản lắm, nhưng mà, a đã trao cho người con gái khác mất rồi...

Anh chia tay em không một lí do, anh buông mọi thứ với em và anh chưa hề suy nghĩ đến cảm xúc hiện tại của em, anh thoải mái đăng hình hạnh phúc với ngừoi đó, trong khi em từ trước đến nay coi thứ đó là xa xỉ, em thèm cảm giác được anh công khai chuyện tình cảm của chúng mình như anh làm với cô ấy.

Em bỏ qua biết bao người con trai chỉ để đuổi theo, được nắm lấy tay anh, trong khi anh xem tình cảm của em là một trò cười, hằng ngày em cố gắng vui vẻ để quên đi mọi thứ, nhạt nhẽo, thật sự rất nhạt nhẽo, em muốn quên anh ngay lập tức, em không muốn bận tâm đến anh. Trước mặt em anh tỏ ra mệt mỏi, lạnh lùng, khi không có em anh thoải mái cười giỡn, vô tư ôm ấp người con gái kia, em cảm thấy ớn lạnh vì mình đã từng nằm trong vòng tay ấy.




Bỏ em để đến với người con gái đó trong khi em không hề làm gì sai, em hận, nhưng em vẫn không muốn chúng ta ghét nhau, em không muốn anh nói quen em chỉ là tình cảm nhất thời, em chủ động nói chuyện với anh để anh có thể thoải mái hơn, để anh có thể ngẩng cao đầu hơn một chút. Anh vừa nói chuyện vài ba câu với em trên lớp, về nhà em thấy anh đăng hình vui vẻ tại nhà anh với người con gái đó. Ừ thì, anh đã từng rủ em về nhà anh đó, rất may, là nơi đó vẫn chưa có bóng hình em, anh nhỉ?

Em có nên thương hại anh không, chính em yêu cầu anh hãy để cho anh còn chút tự trọng trong trái tim của em, em bỏ qua, em quên mọi chuyện để em tha thứ cho anh, trong khi chính anh lại chà đạp mọi hình ảnh người con trai hiền lành ngày nào trong mắt em.

Em có nên nói chuyện với anh tiếp không như đã hẹn? Tới bây giờ đã chia tay rồi, tại sao em vẫn cảm thấy nghẹn vì anh, vì một người đàn ông tệ bạc như vậy. Chính trái tim em ngày nào cũng đang biện hộ cho anh, để em có thể tiếp tục cảm thấy em không yêu lầm người- mọi thứ vỡ nát.



Tha thứ cho anh là điều em muốn làm, nhưng anh có từng cảm thấy có lỗi với em hay chưa? Anh có từng cảm thấy thương em và không muốn làm em khổ như lời anh từng nói hay chưa? Bây giờ em nhận được sự thương hại của mọi người, trong khi chính anh là người tạo ra sự thương hại mọi người dành cho em, họ biết em yêu anh, và họ biết anh thoải mái hạnh phúc bên người khác và không hề coi em là người anh đã từng yêu.

Em không hề thua kém người khác, ngoại hình, học vấn, mọi thứ. Anh quen em chưa bao giờ em đòi hỏi anh một món đồ nào, em chủ động tài chính, em muốn mình thật đẹp, em muốn anh tự hào vì có được em, chính anh lấy lí do xung quanh em có rất nhiều chàng trai làm anh cảm thấy không yên tâm, em sẵn sàng công khai khi anh trách em nhưng chính anh lại đang dối trá, em không ngây thơ, vô tư như những người con gái khác và em chỉ biết lo cho anh, quan tâm anh và giúp anh có tương lai tốt đẹp, cô ta là người cùng anh dạo chơi, còn em là người dọn đường cho anh. Có lẽ chúng ta khác nhau vì điều đó, anh muốn người nào phụ thuộc và thua anh nhiều thứ để anh cảm thấy hơn họ nhiều mặt. Anh cũng khốn lắm.



Truyen tinh yeu đau đớn đến vậy sao, những tưởng yêu hết mình sẽ được đền đáp, cố gắng hế sức sẽ hưởng được hạnh phúc, thế mà giờ đây chính mình lại ao ước phải chi ta chưa từng yêu, em muốn anh là kỉ niệm đẹp của em, em tích góp những giây phút hạnh phúc nhưng trái tim anh, chưa hề nghĩ về em, chưa một phút giây nào...

Rồi cuối cùng, thương nhau cũng chỉ để đó...


Có những người chỉ cần em tiến lại gần họ một bước, họ sẽ tự khắc thụt lùi lại một bước. À hóa ra em với họ cứ như hai đường thẳng song song trong toán học, chỉ có thể nhìn thấy nhau chứ chẳng thể bên cạnh nhau được. Chuyen tinh yeu của em có bao giờ cắt nhau được?

 Còn trong vật lý, việc yêu họ như cảm giác đang rơi tự do, còn họ là một vật được ném xiên lên và vô tình chạm phải em. Em cứ ngỡ chạm vào nhau một lần thì khoảnh khắc đó sẽ kéo dài mãi mãi nhưng em đã lầm, một tiếng thương, một cú chạm thôi thì làm gì tồn tại được lâu dài anh nhỉ? Rồi cuối cùng cũng chỉ là thương rồi để đó

Tháng 7 của em, anh và cô đơn!!

Em và anh rốt cuộc đến cuối cùng chúng ta cũng gặp rồi lướt qua nhau như người xa lạ giống như 7 tỉ người cũng đang bon chen bước qua nhau ở ngoài thế giới kia. Em cứ ngỡ cả thanh xuân của mình sẽ được đi cùng anh đến cuối đoạn đường, cùng trải qua biết bao nhiêu sóng gió rồi kết thúc của đôi mình sẽ là ngôi nhà nhỏ trên một thảo nguyên đầy nắng với đầy ắp tiếng cười! Em đã từng ngây ngô tin vậy nhưng hóa ra rồi chúng mình cũng là người dưng ngược lối... liệu có phải thân thiết quá cũng sẽ trở nên xa lạ phải không anh. Và có phải nếu trong chuyện tình cảm chỉ một mình em cố gắng, một mình em đau xé lòng với những thương tổn thì đến cuối cùng cũng chỉ là một mình em trơ trọi với những cảm xúc vỡ òa khi nhìn thấy anh đang đàn vòng tay với một người con gái khác. Thế giới này vốn dĩ với em thật buồn cười, cố gắng gặp nhau giữa 7 tỉ người chỉ để chạm nhẹ vào nhau một cái, buông hờ rồi thôi.....



Mưa tháng 7 dai dẳng như rả rít vào lòng em, qua ô kính của tiệm coffee em có thể thấy anh và một cô gái nào đấy. Vẫn là nụ cười ấy, vẫn là bàn tay ấy, vẫn là cái dáng người ấy nhưng giờ đây đối với em thật khó lòng để mà chạm hay nghĩ ngợi tới. Nếu cuộc gặp gỡ của mình xuất hiện như một câu chuyện cổ tích thì đến cuối cùng, nam chính vẫn ở đó còn nữ chính thì đã thay vai từ đời nào. Hóa ra tình cảm của anh và em lâu nay chỉ mình em tự lưu luyến, hóa ra những quan tâm hờ hững của anh lâu nay cũng chỉ là mình em tự ảo tưởng, tự góp nhặt vào rồi bằng với mớ lòng tin chất chồng trong em ấy nó dần lớn lên và nữ chính của cuộc đời anh xuất hiện như đập nát vụn nó. Nhưng em, ngay tới cả lời yêu cũng chưa dám nói ấy thì với tư cách gì em được ghen, được đau lòng hả anh



Khi họ nhắc về anh, em cũng chẳng biết gọi là gì nữa, có thể là người thương chăng? Anh đã dành lòng mình cho ai đó, dành vòng tay mình cho nữ chính... còn em, em lại đi dành tình cảm với những tổn thương chẳng thể lành cho một người, là nam chính.... của người khác. Việc thương anh như tìm một hồ nước lớn thật lớn trên sa mạc. Có cố gắng tới mấy thì cũng chỉ mình em tự loay hoay giữa một vùng đất cát rộng lớn, cũng chỉ mình em đối đầu với những khó khăn của lòng mình rồi dù đau đớn, dù cát nóng làm bỏng chân, dù gió có thổi cát tung tóe tới đau rát cả đôi mắt thì em cũng chỉ là người đứng ở đằng sau để thương anh. Em đã nhìn thấy hồ nước đó trên sa mạc, em đã cố gắng để chạm lấy nó nhưng tới khi chạm phải rồi tất cả hóa ra hồ nước ấy cũng chỉ là do em tự hoang tưởng mà có.



Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Anh biết, với con gái, yêu xa thật khó ...


Đôi khi bên này, gió ngoài trời rất lạnh. Đi bộ trên con đường đầy tuyết và nhìn những đôi khoát tay nhau cùng đi, anh thật sự cảm thấy cô đơn và muốn có em bên cạnh. Những lúc như thế, anh lại càng tin rằng, sự chờ đợi sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.

Hôm nay, em lại giận anh và quyết tâm xóa hết mọi sợi dây liên lạc của cả hai. Và lần nào cũng vậy, chưa đến 2 ngày, em đăng nhập lại và chờ anh xin lỗi. chuyen tinh yeu xa luôn cần sự cố gắng rất nhiều từ hai phía và đôi khi anh rất lo lắng cho em đấy, nhóc ạ!



Anh biết, với con gái, yêu xa chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Nhất là với em, một cô gái nhạy cảm rất cần có ai đó đủ hiểu để vỗ về kịp thời mỗi lần tâm trạng tụt dốc không phanh. Những lúc như vậy lại không có anh ở bên, em chắchẳn sẽ vô cùng cô đơn và có cảm giác không một ai hiểu mình. Nhưng cô gái của anh à, em có nghĩ chính việc xa cách này sẽ làm em mạnh mẽ và kiên cường hơn không nhỉ? Nhớ này, dù có chuyện gì đi nữa, dù khoảng cách xa nhau đến nửa vòng trái đất, dù nửa đêm chuông điện thoại có rung lên, anh vẫn ở đây, sẵn sàng lắng nghe bất cứ chuyện gì. Em an tâm nhé.




Những lúc anh bận, công việc chất thành núi, thời gian ngủ còn rất hạn chế. Dần dần, những tin nhắn của em anh lâu trả lời hơn. Và anh lại một lần nữa, khiến em cảm thấy không an toàn trong mối quan hệ này. Trong cái đầu nhỏ bé bướng bỉnh của em lại suy diễn ra hàng ngàn nguyên nhân chưa từng tồn tại. Nó sẽ khiến tâm trạng của em vô cùng tồi tệ, và nó cũng khiến anh lo lắng cho em rất nhiều. Hãy tin tưởng vào anh, được không em?




Đôi khi bên này, gió ngoài trời rất lạnh. Đi bộ trên con đường đầy tuyết và nhìn những đôi khoát tay nhau cùng đi, anh thật sự cảm thấy cô đơn và muốn có em bên cạnh. Những lúc như thế, anh lại càng tin rằng, sự chờ đợi sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Và khoảng cách sẽ như cơn gió khiến cho ngọn lửa trong tim cả hai cháy càng mãnh liệt hơn.

Chờ anh về. Mạnh mẽ lên em nhé!

Yêu em.







Theo: GUU.vn

Thành công lớn nhất của người đàn ông chính là giữ được trái tim người phụ nữ của mình!


Bởi so với tiền tài, vật chất, hay danh vọng, cái mà một cô gái cần cần hơn cả là sự an toàn từ người đàn ông của cô...


Tôi vẫn thấy những cô bạn của mình nhận được từ người yêu vài câu hỏi đại loại như:

"Nếu bây giờ anh khởi nghiệp, em có sẵn sàng chờ đợi anh không?". Rồi sau đó là một lô một lốc những lý lẽ mà các anh bao biện cho việc ít thời gian quan tâm tới bạn gái của mình. Nào, xin hỏi, khi yêu, người ta có thể dễ dàng bỏ mặc người yêu sao?

Tôi không thích bất cứ một lý do nào đưa ra để quanh quẩn chuyện tình yêu bên lề bế tắc. Công việc bận rộn, những buổi họp hành, những mối quan hệ xã giao,… được cho là nguyên nhân chính của những lần hẹn hò thưa thớt dần. Nhưng sự thật là, khi muốn người ta sẽ tìm cách, còn khi không muốn người ta mới viện lý do. Cho nên, việc một anh chàng nào đó có bận rộn hay không và việc anh ấy có yêu thương người con gái của mình hay không chẳng có bất cứ sự liên quan nào với nhau cả.

Đừng bao giờ ích kỷ nghĩ rằng con gái muốn hạnh phúc thì phải chờ đợi bạn, vì bạn đang đầu tư cho sự nghiệp và tương lai của hai đứa. Nói một cách dễ nghe thì thanh xuân của con gái không đủ dài, so với đàn ông lại càng quá ngắn. Còn nói khó nghe một chút, thì người con gái hy sinh chịu đựng vì một anh chàng ở hiện tại chắc gì đã là người sẽ được hưởng sự sung túc lẫn giàu sang của anh ấy sau này? Và nếu không phải, chẳng ai có thể đòi lại công bằng lẫn những ngày tuổi trẻ mà cô ấy đã cho đi, đúng chứ?



Đa số mọi người đều nghĩ rằng con gái kỳ vọng vào sự thăng tiến của một người đàn ông. Cho rằng cô ấy sẽ vì điều đó mà hãnh diện lẫn tự hào, cũng coi như đó là một tấm vé thông hành chắc chắn cho chuyến tàu hạnh phúc về lâu về dài. Nhưng đó mãi mãi vẫn chỉ là sự áp đặt một cách cổ hủ. Bởi ngày nay, con gái thừa sức kiếm được nhiều tiền! Không đủ nhiều để giàu có hơn ai, nhưng cũng đủ để cô ấy lo cho mình một cuộc đời sung túc.

Con gái bây giờ không còn đặt nặng chuyện tài chính hay trọng trách gánh vác lên vai chàng trai yêu cô ấy nữa. Cái mà những cô gái mong đợi ở một mối tình là sự thấu hiểu lẫn chân thành. Bạn hãy nghĩ đơn giản rằng, nếu bạn không có tiền mời cô ấy một bữa ăn, cô ấy sẵn sàng vì bạn chịu đi ra ngoài cùng cô ấy mà trả hoàn toàn bữa ăn đó. Có thể bạn không có điều kiện cho cô ấy ngồi trên một chiếc xe đẹp như những anh chàng vệ tinh khác vây quanh, nhưng cô ấy vẫn sẵn lòng ngồi sau lưng con xe cà tàng của bạn mà cười tít mắt. Bạn có thấy đó là một điều hạnh phúc không?

Con gái, suy cho cùng, luôn đơn giản đến mức khiến người ta kinh ngạc. Không phải là vì cô ấy mù quáng, không phải vì cô ấy không có tham vọng. Mà là vì cô ấy tin tưởng vào con tim cũng như cảm giác của mình. So với tiền tài, vật chất, hay danh vọng, cái mà cô ấy cần hơn cả là sự an toàn. Nếu bạn là chàng trai mang đến cho cô ấy cảm giác được an toàn và thoải mái, cô ấy có thể bất chấp mọi điều mà ở lại cạnh bên.



Đừng vì mải mê kiếm tiền mua cho cô ấy một thỏi son mà quên đi việc ngắm nhìn nụ cười của cô ấy mỗi ngày. Son, cô ấy có thể tự mua được cho mình, nhưng người để thưởng thức chúng thì mãi không.

Đừng vì mải mê kiếm tiền mua cho cô ấy một cái áo mới mà quên đi rằng thực ra cô ấy thích một vòng tay ôm hơn là sự ấm áp phủ bên ngoài. Bởi áo mới rồi sẽ phải thay phải cởi, nhưng vòng tay dành cho cô ấy thì mãi không.

Đừng vì mải mê công việc mà bỏ bê cô ấy, cho rằng sau này sẽ có thời gian bù đắp sau. Bởi trong quãng thời đó, sẽ có người thay bạn lắng nghe cô ấy mỗi ngày. Khi cô ấy cần, người đó ở cạnh, còn bạn thì mãi không.

Nên nhớ, bạn có thể thành công trong hai năm, năm năm, thậm chí mười năm sau. Nhưng người con gái bên cạnh bạn không thể chờ đợi mòn mỏi ngần ấy năm trời để nhận được sự quan tâm muộn màng nơi bạn. Tình yêu là luôn luôn song hành, là đi cùng nhau, vững chãi, dài lâu.

Đừng bao giờ ích kỷ bắt cô ấy đứng chôn chân chờ đợi bạn, còn bạn thì xốc nổi chạy về phía đường xa vô tận. Lúc bạn quay lại hỏi han vài câu thừa thãi, rằng em có mỏi chân không? Thì cô ấy đã quỵ ngã mất rồi. Cũng đừng cho rằng lúc bấy giờ bạn cõng cô ấy trên vai thì bạn ra dáng đàn ông khi vừa đạt đỉnh cao sự nghiệp, vừa có được người con gái mình yêu. Thực chất, bạn chỉ là một kẻ hèn khi bỏ mặc người yêu mình để chạy theo tiền tài vật chất. Và đương nhiên, cô ấy cũng không còn cần bạn nữa!



Nên nhớ, những cô gái hiện đại bây giờ thừa giỏi giang để cùng bạn gánh vác, thừa kiên nhẫn để đôi co với bạn vài lẽ đúng sai trên đời. Nhưng cô ấy cũng thừa yếu đuối và cảm thấy chạnh lòng khi bạn vô tâm hờ hững. Cho nên, thà cô ấy tự kiếm tiền, tự nuôi thân ung dung tự tại mà có được tình yêu, còn hơn để cho người đàn ông của cô ấy vì đồng tiền mà trở nên lạnh nhạt, bạc bẽo.

Thế mới nói, muốn có được một cau chuyen tinh yeu dài lâu, bền chặt thì hãy trân trọng người con gái ở cạnh bên mình!

Vì sao chúng ta lại yêu - vì những lý do đơn giản.


Tình yêu thì đâu cần có lý do gì quá lớn lao. Thực ra, trái tim của bạn vẫn có thể đập thình thịch lên vì một người chỉ vì những điều vô cùng đơn giản và vụn vặt trong cuộc sống này.


Đó là những đoạn tin nhắn thú vị vào mỗi tối, người đó quan tâm và muốn biết về một ngày hôm nay của bạn đã như thế nào.

Bạn say sưa kể về một ngày của mình, còn người đó thì chân thành lắng nghe câu chuyện của bạn. Mỗi lần nói chuyện với người đó đều đem lại cảm giác thoải mái, bình yên sau một ngày thật dài lăn lộn ngoài xã hội cho bạn.



Người đó luôn muốn biết một ngày của bạn đã như thế nào, sẵn sàng nghe bạn kể lể suốt cũng không hề mệt mỏi hay chán nản. Chỉ có thế thôi mà bạn càng ngày càng yêu thương người đó vô cùng.

Không hiểu tại sao mà người đó luôn xuất hiện đúng lúc, đúng thời điểm mà bạn cần giúp đỡ, bạn muốn tam su.

Bạn nhớ là vào một ngày trời mưa, người đó đột nhiên xuất hiện ở chỗ bạn mà không báo trước. Trên tay anh ta cầm cây dù và nhìn bạn mỉm cười: "Để anh đưa em về nhé". Ngày mưa nặng hạt phiền phức, bỗng vì sự xuất hiện chu đáo của ai đó mà trở nên đáng yêu và đẹp đẽ lạ kỳ.



Hay những ngày trời bỗng nhiên đổ gió thật lớn, người đó vội vàng đi ngược lại và đứng chặn hướng gió để che chắn cho bạn. Bạn đưa tay vén lại tóc, người đó nhìn bạn và mỉm cười. Tự nhiên bạn cảm giác trong lòng thật bình yên và mãn nguyện.

Những việc ngớ ngẩn mà bạn làm, người đó đều muốn cùng bạn thực hiện.

Khi xem phim ở rạp, bạn thích ngồi ở hàng A, hoặc ngồi ở tận hàng ghế xa nhất, hay đợi cho bộ phim chiếu đến nỗi không còn gì để chiếu. Người người đều ra về từ lúc bộ phim kết thúc, cả rạp không còn ai, chỉ còn bạn ngồi xem đến tận phần đuôi băng, người đó thì cùng bạn tận hưởng.

Bạn uống một ly sữa nhưng không thích thạch, thay vì dặn người bán ngay từ đầu không lấy thạch, bạn vẫn gọi một ly bình thường rồi sau đó dùng muỗng múc thạch bỏ ra ngoài. Bạn thích ăn những món có sợi như mì, bún, phở nhưng lại thích dùng muỗng, ăn những món lỏng như cháo, súp thì dùng đũa, bạn thích mình trở nên kỳ quặc và cảm thấy vui vẻ khi làm thế.



Người đó đều không tìm cách để thay đổi sự kỳ quặc này của bạn mà luôn ở cạnh, còn cùng bạn thực hiện những điều kỳ quặc này cho có đôi có cặp nữa. Sự chân thành của người đó không chỉ khiến bạn cảm thấy được yêu thương mà còn làm cho bạn luôn được vui vẻ và thoải mái.

Cả hai đều hiểu rằng càng ở cạnh nhau sẽ càng được ấm áp và hạnh phúc.

Chỉ cần bạn ngồi đây và người đó ngồi đối diện, cả hai có thể nhìn nhau suốt một buổi và không nói gì thì cũng được. Bạn vẫn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp vô cùng, vì người bạn cần đang ngồi đó, loay hoay làm chuyện gì mà có thể bạn không biết cũng chẳng sao.



Mỗi khi cần, bạn chỉ gọi "Anh" và người đó sẽ liền quay đầu lại ngơ ngác nhìn bạn trả lời "Anh đây". Cái tiếng "Anh đây" thật kỳ diệu, đến nỗi chỉ cần nghe đã thấy mọi điều khó khăn, bất lực trong đời đều biến tan đi lập tức.

Luôn ủng hộ mọi quyết định cuối cùng của nhau dù nó có dẫn đến kết quả không như mong muốn.

Bạn luôn ủng hộ người đó thực hiện những việc mà mình tin tưởng, người đó cũng vậy. Cuộc đời vốn vô thường và không ai biết trước được chuyện gì xảy ra. Chúng ta hãy cứ theo đuổi những gì mình mong muốn và tin tưởng, đến cuối cùng dẫu như kết quả có không như ý muốn thì cũng chẳng sao cả.



Nếu bạn làm sai, đến cuối cùng sẽ có người đó cùng bạn sửa sai và làm lại mọi thứ từ đầu. Luôn bên cạnh, ủng hộ và nâng đỡ nhau chính là điều đơn giản nhưng lại khiến cho tình yêu ngày càng mãnh liệt và nồng nàn.

Thật khó để em có thể quên anh...



Có những ngày, em cần được yêu thương, và anh luôn luôn là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí em. Vì yêu quá nhiều để rồi người đau khổ nhất lại là em. Tự trách mình khờ, mình quá tin anh nhưng em không thể điều khiển được con tim mình ngừng yêu anh, và giờ đây, quên anh là điều em không thể...


Có những ngày, em cần được yêu thương, và anh luôn luôn là người đầu tiên xuất hiện trong tâm trí em. Vì yêu quá nhiều để rồi người đau khổ nhất lại là em. Tự trách mình khờ, mình quá tin anh nhưng em không thể điều khiển được con tim mình ngừng yêu anh, và giờ đây, quên anh là điều em không thể...



Xa nhau bao lâu rồi mà em vẫn không thể quên được anh cho dù anh là người đã rời bỏ em, rời bỏ tình yêu em dành cho anh. Em đã quá ảo tưởng khi nghĩ về một ngôi nhà màu hồng tràn ngập tình yêu cùng anh và những đứa trẻ đáng yêu, tinh nghịch. Bởi coi phim Hàn Quốc nhiều quá mà em đâm ra mơ mộng, hạnh phúc khi anh làm cho em vui bằng những điều rất giản dị mà không kém lãng mạn. Hương vị cháo ngày ấy anh làm mỗi khi em ốm đau vẫn còn thoang thoảng nơi đây. Hình ảnh một người con trai lội mưa đội gió để mua cho em từng viên thuốc cảm động đến nhường nào. Và còn là những cái ôm, những nụ hôn nồng nàn, những lời động viên, an ủi mỗi khi em thất bại, mỗi khi em buồn, mỗi khi em suy nghĩ vẫn vơ.



Cùng với những lời chúc ngủ ngon mỗi tối thì anh như chiếc đồng hồ báo thức cho em vào mỗi sáng thức dậy. Mỗi lần em giật mình tỉnh dậy trong đêm, em lại gọi tên anh như một thói quen. Em đưa đôi tay kiếm tìm anh nhưng sao đôi tay ấy vẫn lạnh lẽo và cô quạnh. Đôi mắt trĩu nặng, mờ nhòa tìm hình bóng anh và rồi em lo sợ, em sợ rằng khi ngủ dậy em sẽ không được nghe tiếng báo thức từ giọng nói ngọt ngào, đàn ông của anh nữa.

Ký ức ùa về, vẫn hình dáng ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy nhưng sao em thấy lạ quá, anh nhìn em đầy ái ngại và xa lạ khiến trái tim em như muốn rỉ máu, không còn vùng vẫy, rộn ràng và "kiêu sa" như trước nữa. Sống mũi cay xòe, nước mắt lại rơi, mặn đắng nơi đầu lưỡi và chua chát trong tận đáy lòng. Anh từng nói sẽ yêu em mãi mãi nhưng tình yêu đó biến mất nơi đâu? Càng nghĩ em lại thấy tim mình quặn thắt, như ai đó bóp chặt cứ đau lên từng cơn dai dẳng, âm ỉ và không nguôi.



Đã có lúc em vùng dậy, bỏ chạy trong đêm chỉ để tìm lại hình ảnh của anh và em, những nơi anh thường đưa em đến, những con đường có in dấu chân đôi ta, những cái ôm, hôn ngọt ngào nhưng trước mắt em chỉ là một mảng đen mờ ảo, u tối, não nề. Tâm hồn em như chết lặng, chỉ còn lại anh và một mảng màu đen xám xịt...



Một trận mưa lớn, tầm tả kéo đến không báo trước. Đưa mắt nhìn lên bầu trời, em đã không còn thấy ngàn sao lấp lánh mà khi xưa tụi mình hay đếm cùng nhau, không còn thấy một ngôi sao to bự và một ngôi sao nhỏ bé ở bên nhau nữa rồi. Trời đang trêu cười em hay đang thương em đây?

Em tự nhủ với lòng mình sẽ quên anh đi, nhưng càng cố quên thì em lại càng nhớ. Nhớ một người đã rời xa ta, nhớ một người đã vô tâm, nhớ một người làm em đau, nhớ một người mà biết rằng người ta không nhớ đến mình nữa. Có quá bất công không khi ở tuổi 22 tươi đẹp này, em lại chông chênh, thất tình và quẩn quanh trong một mớ ký ức nhạt nhòa về anh...Chuyen tinh yeu chúng mình đã trôi qua như vậy sao ???

Yếu đuối, mạnh mẽ cho ai xem ?


Có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã vì gánh nặng gia đình chưa? Có bao giờ cô giật mình sợ hãi chính cơn tức giận của cô chưa? 

Có bao giờ cô thoáng thấy buồn khi nhìn quanh quất quán cafe, chỉ mình cô lẻ loi chưa? Có bao giờ cô vừa chạy xe dưới mưa vừa khóc tủi thân chưa?

Trên đời này chỉ có thuyết tương đối, nên con gái ơi, chẳng việc gì phải cố gắng gồng mình, mạnh mẽ đến hoàn hảo. Cô yếu đuối cho ai coi? Vậy cô mạnh mẽ cho ai coi?

Cô chỉ cần sống cho thoải mái là được. Mức thoải mái mỗi người mỗi khác. Nhưng đôi khi cũng có những điểm chung lắm.

Cô cứ gồng mình lo lắng cho gia đình, vì trách nhiệm cô là thế. Cô cứ hung dữ lên, giương vuốt ra khi ai hiếp đáp cô, vì chẳng ai có quyền chà đạp cô cả.



Cô cứ lọt thỏm cô đơn nơi góc quán cafe, vừa nhấp vài ngụm cafe đen, vừa nghe giọng Tuấn Ngọc trầm trầm hát "... Triệu người quen có mấy người thân, khi lìa trần có mấy người đưa...". Hay nghiền ngẫm cuốn Pháo Đài Số của Dan Brown cũng được.

Cô cứ kiêu hãnh cưỡi con ngựa sắt của mình ngày ngày đi làm; cuối tuần hay dịp lễ thì quần jean, áo thun phượt thả ga. Cuộc sống ngắn ngủi mà, cứ tận hưởng.



Nhưng, con gái à, bất kể điều gì, thì luôn kèm chữ nhưng.

Có bao giờ cô cảm thấy mệt mỏi, muốn gục ngã vì gánh nặng gia đình chưa?

Có bao giờ cô giật mình sợ hãi chính cơn tức giận của cô chưa?

Có bao giờ cô thoáng thấy buồn khi nhìn quanh quất quán cafe, chỉ mình cô lẻ loi chưa?

Có bao giờ cô vừa chạy xe dưới mưa vừa khóc tủi thân chưa?

Hay có bao giờ cô vừa đẩy chiếc xe xẹp bánh vừa ước rằng phải chi người đẩy xe là người yêu của cô hay chưa?



Có bao giờ cô bệnh, cô tủi thân đến rơi lệ, khi tin nhắn cô nhận được chỉ là đồng ý cho cô nghỉ phép của ông sếp hay chưa?

Thế nên, con gái à, mạnh mẽ rất tốt, nhưng cho ai coi? Tự bản thân cô cũng có lúc mệt mỏi, mong muốn được tựa vào ai đó mà.

Vậy,

Cô hãy lo cho gia đình bằng 3/4 sức lực của cô thôi, chừa 1 phần cho bản thân cô nhé. Chứ đến khi cô ngã gục xuống vì kiệt sức thì không ai kham nổi hết.

Cô cứ lên tiếng khi bị ức hiếp, nhưng đôi khi, đừng kìm những giọt nước mắt rơi ra. Để người đời biết rằng, cô cũng là con gái đấy, cuộc đời nhẹ nhàng xíu đi.

Lâu lâu, cô nên đổi sang cafe sữa hay sinh tố đi, chuyển ra cái bàn ngập nắng mà ngồi. Vừa uống sinh tố vừa nghe Ngọc Lan du dương "Ngày anh bước vào đời, có tiếng chim ca hân hoan trên khung trời xanh tuyệt vời...". Hay cô chuyển sang nghiền ngẫm Bảy ngày cho mãi mãi của Marc Levy, rồi cứ mơ mộng một ngày nào đó cô lại gặp Lucas, còn cô là Zofia đẹp tuyệt trần.



Sáng cuối tuần đẹp trời nào đó, cô nên diện một cái áo dây vải phi với cái chân váy dài quá gối, dạo bộ ở khu nhà thờ Đức Bà hay công viên nào đó, biết đâu được lại vô tình chạm phải ánh mắt của anh chàng Lucas nào đó.

Cô cứ yêu đi, có một chuyen tinh yeu đẹp, rồi cứ thoải mái nhõng nhẽo với người yêu. Chỉ là đừng quá lố. Cứ trùm mền con ngựa sắt của cô ở nhà, ôm eo người yêu mà phượt khắp nơi. Hay có khi lại kéo vali, ngồi trên chiếc Boeing sang thăm Cung điện Mùa Đông.



Mưa gió trở trời gì, cô cứ cho cơ thể yếu đi một xíu, gồng mình làm gì. Rồi đợi ai đó, dù chỉ là tin nhắn "Chiều làm về, anh mua cháo cho em ăn nha".

Cô cứ gom góp từng hạnh phúc nhỏ đó lại, sau này về già, cô còn có một thời thanh xuân đáng nhớ chứ.

Con gái sẽ có rất nhiều lần cảm thấy cô đơn, hờn tủi; nên đừng mạnh mẽ quá. Hãy cứ mơ mộng, yếu đuối đi con gái. Rồi cô sẽ hạnh phúc.